.jpg)
Bảy chín, tám mươi * tôi về Hoà Khánh
Đến với đất lành Đà Nẵng dấu yêu
Sư phạm ba năm, nỗi nhớ thật nhiều
Từng góc phố, con đường … sao quên được!

Nhớ những mùa trăng, nhớ chùa Ông Phật
Nhớ dáng ngọc ngà sợi tóc em bay
Hoà Khánh, Hoà Minh, Đà Nẵng từng ngày
Vẫn xe đạp, … đèo nhau đi học.
Sớm sớm, chiều chiều hẹn nhau quán cóc
Vị cà phê thấm ngọt bờ môi
Ngã ba Cai Lang năm đứa thường ngồi
Toàn, Anh, Kha, Linh, Sum **… mấy độ
Chiều tháng mười dưới làn mưa nhỏ
Cặp sách ai che ướt vạt áo dài
Kỷ niệm nào còn đó chưa phai
Mảnh trăng vỡ bên hồ vọng nguyệt!***
Bên Sông Hàn mấy mùa trăng khuyết
Ánh đèn vàng héo hắt tiếng rao đêm
Con đò nhỏ tiếng máy giòn cập bến
Ai xe thồ mời khách giọng quen quen
Ngũ Hành Sơn mây nước đan xen
Ghé Vọng Giang Đài đưa mắt nhìn khắp chốn
Hoà thiên cảnh, tâm không bận rộn
Như dòng Cổ Cò, Cẩm Lệ bình yên …
Bao đời nay, người Đà Nẵng dịu hiền
Luôn lịch sự, giúp người trong khổ nạn
Thương ngọn đuốc cháy mình cho đêm sáng
Già trẻ chung tay xây Thành phố đẹp giàu.
Nhìn Sơn Trà thơ mộng giữa mây cao
Ai nhớ hay quên chuyện tình Bãi Bụt …
Ai dám nói không yêu những chiếc cầu đầy niềm mơ ước?
Thành phố đẹp giàu, đáng sống, hôm nay!
Phan Tấn Anh
Bình Tú, Thăng Bình 15.8.2023
Ghi chú:
(*): 1979-1980
(**): Tên 5 anh em bạn tôi: Nguyễn Văn Toàn, Nguyễn Sum (tức nhà thơ Trần Nguyên - ở ĐN, học Toán ),
Lê Khắc Kha, Trần Duy Linh ( ĐN) và Phan Tấn Anh ( Thăng Bình) - 3 người học Vật Lý .
(***) Hồ vọng nguyệt giữa sân trường CĐSP QN - ĐN thời đó.