.jpg)
QUẾ SƠN MẾN YÊU
Về Quế Sơn ngắm giọt nắng tươi màu
Anh vẫn đợi mối trầu cau duyên thắm
Nàng chớ nghĩ mình cách xa ngàn dặm
Chuốc ưu phiền tận sâu thẳm hồn côi.
Đến Đèo Le tỏ giấc mộng vun bồi
Hương Bưởi trắng quyện vành môi dào dạt
Tiếng Hò Quảng ngân vang lòng dịu mát
Phủ phê hòa trong nốt nhạc ấm êm.
Lên suối Tiên kết dải lụa tơ mềm
Trải khát vọng suốt ngày đêm nồng ấm
Mỗi bậc thác ngự bóng hình sâu đậm
Trái tim hồng như thấm đẫm khát khao.
Đất Quế Sơn thật quá đỗi tự hào
Mọi ước hẹn xuyến xao từng ngọn lá
Ngày em đến ân nồng xuôi một ngả
Có nhau rồi đất lạ hóa quê hương.
*****
XỨ QUẢNG MẾN YÊU
Xứ Quảng quê mình thật dễ thương
Ngàn năm rực sáng cõi vô thường
Thơ hòa Cửa Đại hồn mê mẩn
Nguyệt chiếu Thu Bồn dạ vấn vương
Đá Tịnh cò bay vờn nụ biếc
Đèo Le gió thoảng quyện môi hường
Say lòng lữ khách khung trời mộng
Hũ rượu ân tình tỏa sắc hương.
*****
CẢNH QUÊ
CHIỀU nắng nhạt khung trời yên ả
QUÊ nghĩa tình dư dả ấm no
KHÓI lan từ cửa bếp lò
TỎA mù mịt khắp vòng vo tứ bề.
UM tiếng giỡn hả hê trò chuyện
ĐƯỜNG ngã râm gió chuyển hơi nồm
THƠM cà muối quệt mắm tôm
LỪNG môi ớt hiểm thấm nồng vị cay.
CƠM trộn lẫn bao ngày khổ cực
DẺO hạt nhờ định mức vừa khung
MÙI rơm lúa quện khắp vùng
HƯƠNG hòa đất mẹ thắm cung phím đàn.
ẮP tim dạ niềm chan rực rỡ
ĐẦY đong từng nhịp thở vấn vương
CHIỀU QUÊ KHÓI TỎA UM ĐƯỜNG
THƠM LỪNG CƠM DẺO MÙI HƯƠNG ẮP ĐẦY.
*****
ĐẤT QUẢNG MẾN YÊU
Đất Quảng mình đây thật hữu tình
Khung trời rạng rỡ ánh bình minh
Vườn trên Phượng Vĩ đà khoe sắc
Nẻo dưới Vành Khuyên cũng tạo hình
Não đắm say hồn do cảnh đẹp
Duyên lồng thắm dạ bởi miền xinh
Mời bao bạn hữu cùng nâng chén
Quết mực đề thơ thỏa ngữ trình.
*****
NHỚ QUÊ
NHỚ Quế Sơn mình quá bậu ơi
NHỚ bao nẻo mộng đã xa vời
NHỚ say đắm dạ câu Hò Quảng
NHỚ mải mê hồn động Cấm Dơi.
NHỚ vị gà Tre bừng sắc cảnh
NHỚ tô phở Sắn ngập hương đời
NHỚ do: dịch tể mình ngăn cách
NHỚ đậm tim này mãi chẳng vơi.
*****
QUẢNG NAM NHỚ THƯƠNG
Dõi ánh mắt về miền quê xa thẳm
Nhớ dòng sông lũ trẻ tắm bao ngày
Và cánh đồng lũ cò trắng nhẹ bay
Giọt nắng trải khắp nơi này rực rỡ
Bến mộng ấy nhưng bây chừ cách trở
Làm sao về trao chữ nợ luyến thương
Vẽ bức tranh giống tựa cảnh thiên đường
Trái tim nhỏ tựa nương hình bóng cũ.
Ước gì sẽ kề vai mình trú ngụ
Sưởi men nồng những tinh tú ngọt môi
Xem vầng dương tỏa rạng khắp núi đồi
Quê mình xứng là cái nôi tuyệt mỹ.
*****
QUẾ SƠN QUÊ MÌNH
Nghĩa vẹn tình thâm cảm thấu rồi
Như dòng sữa mẹ lúc nằm nôi
Nhìn ong giỡn bướm bừng tâm khởi
Dõi nhạn vờn mây tỏ ý bồi
Tỏa những hương nồng thơm phía họ
Khơi từng quả ngọt mát lòng tôi
Quế Sơn rộng mở trăm ngàn lối
Ngoạn cảnh đề thơ thấy đã đời.

Tác giả ở giữa
Tác giả: Nguyễn Nhật Trung
Quế Thuận, Quế Sơn, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam