.jpg)

VỀ BẾN SÔNG XƯA
Dưới cầu nước chảy
Phà cũ lắng xa
Cầu qua thay những chuyến phà
Tân An nối tiếp dài ra Quế Bình.
Ngày xưa mùa lũ
Cuộn đỏ phù sa
Đò đầy người lại người xa
Phập phồng lo sợ đá va đò chìm.
Cầu xây nối nhịp
Kết lại đôi bờ
Tân Bình đất mới nên thơ
Người Tân Bình ở hai bờ hân hoan.
Cây cầu Tân An
Quế Bình bên nớ
Giờ thôi không còn cách trở
Cho hai ta về chung ở một nhà.
Trên cầu nhìn xa
Thu vào tầm mắt
Quê hương nghĩa tình son sắt
Bãi ngô trải dài trong vắt trời xanh.
Em về quê anh
Sông Tranh dịu mát
Lời ru lắng trong câu hát
Mẹ ầu ơ nghe dào dạt yêu thương.
Sông nước hữu tình
Nhấp nhô đồi núi
Quê hương chia ngọt sẻ bùi
Mưa dầm cơm nắm sắn lùi muối rang
Đây cầu Tân An
Nối bờ duyên nợ
Anh đưa em về phố chợ
Bù đắp dòng sông bên lở bên bồi.
*****
NỮ ANH HÙNG XỨ QUẢNG
Bãi dâu xanh ngát Thu Bồn
Sinh người hào kiệt bên cồn- Châu Sa
Nguyễn Thị Bình- tên của bà
Cha theo nghĩa hội mẹ nhà Châu Trinh.
Lúc nhỏ theo học sử kinh
Tú tài thao luyện một mình xứ Cam.
Vì nước vì dân bà làm
Phong trào phản chiến Việt Nam đi đầu.
Đưa Việt Nam ra năm châu
Paris hội nghị đi đầu đấu tranh
Chủ quyền dân tộc quyết dành
Tự do độc lập bức tranh huy hoàng.
Chín lăm mùa Xuân sang trang
Chúc mừng sinh nhật sử vàng ghi danh
Công người ơn những mầm xanh
Bóng soi bến nước trong lành dòng Thu.
Người con xứ Quảng cần cù
Người con xứ Quảng mùa Thu rạng ngời
Chúc người mạnh khỏe trọn đời
Vui cùng đất nước muôn nơi thanh bình.
*****
TẤM LÒNG NGƯỜI LÍNH
Những viên đá ghép thành hình tượng
Những viên gạch hồng xây tầng cao
Những tấm lòng người con- chiến sĩ
Xây tượng đài, dáng núi hình sông.
Tượng đài: Vì an ninh Tổ quốc!
Tượng đài: chiến công người đi trước
Tượng đài: những tấm lòng hôm nay
Tượng đài: tri ân bao thế hệ.
Trên đồi cao gió lay cành trúc
Hoa Anh Đào theo gió bay xa
Thơm như tấm lòng người lính trẻ
Muốn cháu con còn nhớ sau này.
*****
HIỆP ĐỨC NGÀY VỀ
Đồi Sơn gắn với Khu Dồn.
Ngày xưa Mỹ - Nguỵ lập đồn ép dân.
Đánh nhau lớn nhỏ trăm lần.
Đau thương tang tóc ngàn lần bia lưu.
Chí căm hờn trả oán cừu.
Ngụy nhào - Mỹ cút sử lưu rạng ngời.
Nữa thiên niên kỷ khắp nơi.
Đất - người Hiệp Đức đổi đời sang trang.
Đền xây mới - điện sáng choang.
Ghi công Tổ quốc đàng hoàng đẹp to.
Điện đường chạy lối quanh co.
Sáng ngời ý chí ấm no vạn đời.
Công viên nước vốn là nơi.
Truyền thanh - Mặt trận: di dời - ý dân.
Hiệp Đức chuyển mình canh tân.
Vùng trung du ấy ân cần mến thương.
Con đường nối tiếp con đường.
Vùng ven nối với phố phường lớn ra.
Ý Đảng lòng dân một nhà.
Xây vùng quê mới hoan ca khải hoàng.
Hiệp Đức bây giờ sang trang.
Tân Bình thay thế Tân An ngày nào.
Bay xa rồi nữa bay cao.
Quê hương trung dũng nơi nào đẹp hơn.
*****
DANH THẮNG QUÊ NHÀ!
Quảng Nam danh thắng tuyệt vời.
Miền quê Hiệp Đức một trời mến thương.
Đẹp thay tiên cảnh đời thường.
Đẹp thay quê kiểng giọt sương núi đồi.
Đi đâu xa, Về quê thôi.
Về vô Khe Cái, nghe thôi sướng rồi.
Trưa hè đi tắm Hục Đôi.
Trèo lên thác Trượt, lên ngồi thác Gieo.
Gành Trải róc rách gió reo.
Hục Nhảy gà nướng lập kèo lai rai.
Quảng Nam có một không hai.
Khe Cái - Hiệp Đức hình hài thiên nhiên.
Trai làng tôi, lúc bình yên.
Vào khe nghỉ dưỡng thần tiên giữa đời.
Rau ranh, Ốc đá khắp nơi.
Ếch xanh, trèn nướng chim trời tung bay.
Mời về Hiệp Đức ta say.
Quê hương thống nhất là ngày đoàn viên.
Để nghe khúc nhạc thần tiên.
Ngắm nhìn thác đổ của miền non xa
Về thôi! Về với quê nhà.
Nơi nào sánh được nơi ta chào đời.
Quê mình cảnh đẹp rạng ngời.
Về quê về với khoảng trời hương xa.

Tác giả: Phan Tấn Bình
Hiệp Đức, Quảng Nam
* Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam