.jpg)

Hạ về dưới ánh nắng oai bức nóng bỏng của miền Trung làm cho ruộng đồng nứt nẻ, khiến cho cây lá cỏ hoa nơm nớp đợi từng hạt mưa rơi xuống mà ông trời chưa chịu đất. Giữa ban trưa trán mẹ đẫm ướt mồ hôi thấm quanh áo vải sờn nâu bạc màu. Dáng mẹ tôi liêu xiêu nhỏ hao gầy với nếp nhăn trên khuôn mặt ấy hằn in sâu vết chân chim khoe mắt. Bữa sáng gánh rau ra chợ, chiều về đan chiếc chiếu với công việc vốn dĩ đã quen rồi ở thôn quê. Đôi mắt mỏi mòn hanh khô khi chợt nhìn lại di ảnh con mình hy sinh trong cuộc chiến thầm lặng để lại mẹ nỗi đớn đau vô hạn và xót xa nhớ con. Đêm đêm nhìn gốc cây bàng con vun vén nơi đầu ngõ mà tăng gấp bội phần, giọt nước mắt hoăn mi roi rớt nhẹ lăn tròn trên gương mặt tuổi xế chiều bóng ngã mùa lá vàng rơi. "NGƯỜI MẸ QUẢNG NAM" mà tác giả kể qua lời thơ nhẹ nhàng, sâu sắc.
(NCN)
Ánh trăng mờ mẹ một mình vò võ
Thương lắm mẹ ơi! Mẹ Quảng Nam mình.
Đó là nội dung của bài thơ khi tôi nhận ra sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ đã vì quê hương đất nước mà ôm nỗi đau khi có những đứa con đã ra trận và ngã xuống để giành lại độc lập tự do cho dân tộc Việt Nam.
NGƯỜI MẸ QUẢNG NAM
Trời tháng Sáu nắng hạ đã tràn về
Nắng oi ả trải dài trên lưng mẹ
Thời tiết miền Trung ruộng đồng nứt nẻ
Hoa lá nằm hiu hắt đợi cơn mưa.
o0o
Nắng tháng sáu ướt trán mẹ ban trưa
Thương dáng mẹ hao gầy theo năm tháng
Sáng sớm gánh rau chiều ngồi đan chiếu
Bóng mẹ liêu xiêu ôm bóng nắng ban chiều.
o0o
Mẹ mỏi mòn nước mắt mẹ khô hanh
Nhìn ảnh con hi sinh khi tuổi vừa mới lớn
Thời gian trôi đi ôm nỗi đau thầm lặng
Mẹ nhớ con mình khi tuổi xế chiều sang.
o0o
Đêm đêm mẹ ngồi dưới gốc cây bàng
Còn ghi dấu con trai trồng trước ngõ
Ánh trăng mờ mẹ một mình vò võ
Thương lắm mẹ ơi... mẹ Quảng Nam mình.
o0o

Tác giả: Nguyễn Quang Bình
Tam Kỳ, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam