.jpg)

NHỚ QUÊ!
Quảng Nam ơi !
Nơi chôn nhau cắt rốn
Nơi mẹ cha ẵm bồng nuôi ta khôn lớn
Ngọn gió nồm ru giấc ngủ bình yên
Bà nội dỗ dành bằng chuyện kể thần tiên
Mẹ hát đưa nôi câu ca dao hò đối
Cha dẫn đi xem bài Chòi, hát Bội
Theo chị chợ Chiều về ngoại rong chơi
Dãy dãy tre xanh, xanh mãi bao đời
Quanh co đường làng dẫn về xóm nhỏ
Ta đã tung tăng nô đùa đây đó
Dòng suối trong veo, ngôi đình cổ rêu phong
Bao năm cách xa, vẫn thuộc nằm lòng
Từng con mương nhỏ, bờ tre, bụi dứa
Đồng Rộc, giếng Lò, gò Gia, thổ Má
Xóm dưới, làng trên đâu cũng bà con
Rừng Nỗ, rừng Sim tiếng trẻ cười giòn
Ôi thơm quá mùi hương hoa dủ dẻ !
Bên kia suối, rặng thông liền một dãy
Như cánh rừng xanh viền bãi cát trắng phau
Đồng Kiểm, Đồng Thính khoai lúa tươi màu
Vui trĩu hạt lúa gục đầu vàng óng
Gió nồm lên, biển lúa gờn gợn sóng
Như xô nhau về cuối bãi trời xa
Làng quê trù phú với những ngôi nhà
Ngói đỏ cong cong năm gian, bốn mái
Đất nước thanh bình, nhà mới nhiều thêm mãi
Nhưng nhà ngói xưa vẫn tồn tại với thời gian
Từng vuông sân gạch trải ngập lúa vàng
Mùi cỏ dại quyện mùi thơm rơm mới
Trái Móc, trái Sim, trái Chòi Mòi, trái Duối
Vị ngọt chua còn đượm tới bây giờ
Quên sao được những sáng bấc, chiều mưa
Đơm sa, thả lờ, tát ao, bắt cá
Chạy sang nhà bác, nhà cô, nhà chú
Tìm trứng chim sẻ quanh ụ rơm to
Bắt chiền chiện ngoài đồng đất cày xa
Xem Dồn Dột đưa võng trên ngọn tre cao ngất
Ta muốn về với tuổi thơ chân đất
Nhảy nhót quanh làng, ca hát vui chơi
Quê thân yêu Bình Tú, Quảng Nam ơi!
Ta nhớ lắm ! nhưng phải đành ly biệt
Nhớ bà con, nhớ làng xưa tha thiết
Hẹn ngày về sống lại giữa trời quê !
Tác giả: Bích Bửu
*Cám ơn Cô đã gởi bài về Blogquangnam