.jpg)

TÊN LÀNG TÔI YÊU QUÝ
Qua Đèo Le về xứ mỏ Nông Sơn
Xe chầm chậm lên non xuống núi
Suối Nước Mát chen rừng âm ỉ chảy
Những hàng cây tuôn lá trải ven đường.
Dõi mắt nhìn về phía ngàn thương
Nơi dấu tích chiến trường xưa để lại
Khu du lịch xung quanh rừng sinh thái
Bừng sáng lên sau tăm tối mịt mùng.
Qua bao mùa đạn xới bom nung
Vườn say quả ruộng đồng bông trĩu hạt
Cảnh sắc thật mà chừng như ảo giác
QUẾ LỘC- SƠN VIÊN đã khác xưa nhiều.
Núi Cà Tang màu nhạt nắng nghiêng chiều
Nhà tôi ở xóm nghèo kề chân núi
Dẫu cuộc sống theo thời gian thay đổi
Vẫn còn đây bao nỗi khó khăn chung.
Lên con đường vượt lũ tới Quế Trung
Dòng nước gọi Thu Bồn ngăn phía trước
Chia Đại Bình bên kia thôn Trung Phước
Rồi uốn mình theo vựa cát vèo trôi
Quanh một vòng thung lũng nhỏ quê tôi
Chồng chất những quả đồi than đá
Tận non cao mà núi rừng sáng tỏa
Điện Khe Diên đưa đến cả ba miền.
Tiễn biệt ngày trời đất sắp vào đêm
Dừng chân lại bên thềm vùng đất mỏ
Ngâu rắc hạt dáng thu về chạm ngõ
Phía đầu nguồn...hẹn đến đó lần sau./.

Tác giả: Trương Mẫn
Quế Trung, Nông Sơn, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam