.jpg)

BẾN SÔNG QUÊ NHÀ
(Bà Rén mộng mơ)
Một chiều muộn, tôi vội vã trở về quê nhà do có chút việc đột xuất, cả tuyến quốc lộ xa thăm thẳm ấy vậy mà tôi chạy một mạch không biết đâu là điểm dừng chân. Tình cờ đi ngang qua một nơi mà khiến tôi không thể không ngước nhìn. Đố bạn, nơi ấy là ở đâu nhỉ?
Gió vẫn thổi ào ào do chạy quá vận tốc quy định, bên tai chỉ là tiếng rào rào, một âm thanh không nhẹ của hàng loạt loại xe chạy trên tuyến này. Chen qua xe tải, xe buýt, xe innova, .... tôi vượt qua vì có vẻ nôn nóng muốn trở về thật nhanh. Dường như không để ý gì trên đường cả.
Qua tới cây cầu quen thuộc mà lần nào cũng ngang đó, Bà Rén! cái tên không mấy xa lạ khi người ta đi qua cũng biết đó là thị tứ rất nhỏ bé của xã Quế Xuân 1, tôi chợt đứng lại, nhìn quanh tứ bề, ồ, sao con sông nó đẹp quá vậy trời! Tôi ngước lên nhìn ông trời, mây trắng, bầu trời thì xanh ngắt , nắng vẫn còn sót lại vài tia cuối chiều. Tôi vội nhìn xuống mặt nước sông phẳng lặng, êm đềm, hiền hòa, trong xanh và mát rượi do ở đâu đó có luồng gió nhẹ thoảng qua. Tưởng chừng như tâm hồn nhẹ nhõm, thoải mái và dễ chịu, cảnh quê ở đây sao mà yên bình đến thế! Dòng trôi cứ chảy mãi miết quanh năm bốn mùa và thấp thoáng từ xa xa thấy cô chú chèo ghe thả lưới, một công việc quen thuộc thường nhật mà người dân quê bản địa xứ này vẫn hay làm. Thả lưới đôi khi gặp tôm, cá, tép.... đi dọc xuống một đoạn sát ven sông, chiều chiều dân làng thôn Thạnh Hòa hay ra đây bắt hến, cào hến, bọn trẻ thì tắm sông.... trên con nước lênh đênh trong xanh mát dịu mà gợi cho tôi chợt nhớ về tuổi thơ bé hạt tiêu biết nhường nào.

Êm ả như ru một giấc say nồng bên "Bến sông quê nhà", còn gì tuyệt hơn khi trở về chính nơi mà mình được chôn nhau cắt rốn, trở về với sự bình yên, mà không phải bon chen tấp nập như ở phố xá nhộn nhịp. Tôi như được thắm lại tuổi lên ba, lên năm, tuổi chưa lên mười nhưng mãi gắn bó với dòng sông Bà Rén đầy ắp kỷ niệm khó quên.
Đi xa mấy rồi cuối tuần hay có việc gì là tôi tranh thủ chạy về quê nhà, đi ngang qua con sông ấy thật nên thơ, hữu tình và đầy thi vị. Tôi buộc dừng lại và nhìn xuống dòng sông quê đẹp như một bức tranh. Tôi lại bồi hồi, không biết tự bao giờ con sông ấy đã đi vào trong máu thịt, mà mỗi chiều về, khi buồn, khi nhớ, tôi đều muốn ra ngắm sông, nhìn mọi người thả lưới bắt cá, cào hến, nhìn bọn trẻ tắm sông mà như níu chân lại, đôi mắt cứ nhìn quanh khuôn viên bốn bề của con sông mà không dám thu mình lại, chỉ chụp vội qua lăng kính nhỏ, không chớp mi vì sẽ tiếc, nếu nhắm mắt lại thì nó vẫn cứ chảy trong lòng tôi như mạch sống mỗi ngày.
Dòng sông tuổi thơ tôi là một ký ức đẹp về thời thơ ấu mà có lẽ bao nhiêu năm qua đi nhưng bến sông quê vẫn ăn sâu và ở mãi trong đôi mắt Cỏ non, một hình ảnh đẹp luôn làm mình có thêm nguồn cảm hứng để sáng tác.
Nếu các bạn đi lạc về miền quê này vào một ngày không xa, bạn sẽ dừng chân lại và ngắm dòng sông quê mình nó đẹp đến mê hồn như thế! hãy trải nghiệm nhé!

Lâu lắm mới có tấm hình chung với ông nội 10 Phan Nhật- Phù Sa
Tùy bút:
Vũ Hoàng Phương Thảo (Nhành cỏ non)
Nhiếp ảnh gia: Hoàng Phương
Cảm ơn Cậu đã chụp bức ảnh thật đẹp, cận cảnh viễn cảnh! đứng trên cây cầu nhìn xuống nước và canh có chiếc thuyền trên sông, lãng mạn lắm đấy!