.jpg)

Cô và trò trước cổng trường dẫu biết trời vẫn mưa
CẢM NHẬN KHI ĐẾN THĂM CÁC BẠN NHÍ LỚP 4/1
TRƯỜNG TIỂU HỌC LÂM QUANG THỰ
Một ngày không hẹn trước, đôi chân như muốn đi về nơi ấy, ở đó là một Huyện xa xôi cách Thành phố Đà Nẵng 17 kilomet, đi và về 34 cây số, trời mưa tầm tả, vừa tới nơi là nắng hửng lên một chút. Hòa Phong, Hòa Vang lần đầu tiên chạm miền đất hứa vào buổi sáng trời mưa như trút nước. Có lẽ do bước vào mùa Đông nên không tránh khỏi những đợt mưa rả rích đêm ngày cứ triền miên dai dẳng. Vừa đi vừa hy vọng sẽ tìm thấy chút nắng hửng lên và thế rồi ông trời thương chi lạ đấy!
Tới nơi theo định vị của bác Google, ngôi trường hiện ra rất đẹp, tự nhiên mưa bỗng tạnh hẳn, nắng ở đâu lấp ló bừng lên chiếu sáng và ấm áp hẳn lên. Mừng vui lẫn lộn với cảm giác đan xen, đương giờ ra chơi nên sân trường có vẻ nhộn nhịp và sinh động đến thế! Nhìn ánh mắt ngây thơ của bọn trẻ mà làm mình nhớ lại ngày đầu tiên đi học, với cái lăng kính nhỏ tròn xoe, nụ cười dễ mến, gương mặt thân quen dù đã gặp qua những bài thơ cô giáo viết online, hôm nay mới có cơ hội vi hành trực tiếp, giao lưu cùng Cô trò như là động lực thúc đẩy cuộc hành trình của Team Blog không chỉ đến ngày hôm qua mà còn rất nhiều chuỗi trong thời gian tới. Cám ơn Cô và các bạn nhí đã dành 15 phút giờ ra chơi vội vã mà vui vui.
Rất vinh dự khi được Cô và trò ra đón ngay tại cổng trường, cả một bầu trời tuổi thơ lại ùa về trong ký ức. Cứ tưởng chừng như mình bé lại và đang học lớp cô dạy. Tranh thủ vài phút giây chuyện trò cùng cô giáo. Nhìn cô thật hiền hậu và dễ mến dù chỉ qua lần gặp đầu tiên. Được biết cô rất thích thơ văn nên có lẽ tâm hồn ấy vẫn còn rất trẻ. Sau mỗi giờ lên lớp, sau những hôm thâu đêm soạn bài, cô vẫn dành chút thời gian rỗi cuối ngày để sáng tác. Thơ Cô viết về quê hương, mảnh đất, địa danh, con người xứ Quảng. Về những nơi cô và nhóm bạn đã từng đi thăm quan. Và giờ đây tất cả tình yêu thương cô đều dành cho bọn trẻ ngay chính lớp học thân yêu của mình.
![]()
Nụ cười hồn nhiên
Lớp 4/1, với 33 thành viên, bạn nào bạn nấy đều rất dễ thương, khuôn mặt búp măng non nhí nhảnh và đáng yêu biết chừng nào. Trước đây chưa gặp trực diện, chỉ nhìn thấy qua hình ảnh thôi, hôm nay vinh dự được Cô giáo Hường mời vào tận lớp học, được gặp các bạn ấy, được giao lưu trò chuyện dù chỉ có vài phút giây ngắn ngủi trôi qua mà ấn tượng nhiều vô kể. Các con rất thích đọc thơ, thích nghe kể chuyện, thích nghe hát mà hỡi ôi thời gian ngắn quá nên không thể đáp ứng được nguyện vọng nhỏ nhoi ấy được.

Giờ ra chơi sao mà nhanh hết vậy, chưa kịp quay lưng thì tiếng trống tùng tùng tùng vang lên báo hiệu giờ vô lớp. Thôi đành chia tay các bạn nhí ngay giây phút ấy, nhường lại lớp học cho cô giáo vậy. Tạm xa ánh mắt như thầm muốn nói điều gì, cả lớp cứ nhìn theo mãi.
Trời vẫn không ngớt, mưa cứ hối hả xối xả tuôn, nhưng Team Blogquangnam vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Chân thành cảm ơn cô giáo Hường Nguyễn và các bạn tuổi quàng khăn đỏ lớp 4/1 Trường Tiểu học Lâm Quang Thự, Thành phố Đà Nẵng thật vô tư, hồn nhiên, nhí nhảnh, rất dễ thương đã thích và yêu mến kênh Blogquangnam xuyên suốt thời gian qua cho đến bây giờ. Mến chúc cô giáo sức khỏe, mãi là người lái đò thầm lặng ngày ngày chở các thế hệ sang sông, tiếp tục sự nghiệp đào tạo lớp măng non nên người, chúc các cháu chăm ngoan, học giỏi và mai này lớn lên trở thành công dân hữu ích cho Xã hội.
Một số hình ảnh sinh hoạt lớp:










Cờ Vua, giữa giờ ra chơi, các bạn ấy đang đấu trí thật gây cấn








Thả tim


Ánh mắt thân thiện của các bạn nhí thật dễ gần






NCN rất vinh dự khi được gặp Cô giáo Hường Nguyễn- GVCN lớp 4/1 Trường Tiểu học Lâm Quang Thự, Đà Nẵng

Cả lớp sôi nổi, tạo dáng các kiểu thật hồn nhiên, nhí nhảnh

Đại diện Team Blogquangnam





Sân trường giờ ra chơi
#Nhành cỏ non
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam