.jpg)

CÂU CHUYỆN CỦA BA VÀ THỎ CON
Ba- người sinh ra con lúc còn đỏ hỏn, người nuôi dạy con chập chững những bước đi đầu tiên. Hai mươi bốn tháng không biết đi, cứ ngồi lì ra đấy,cục bột tròn trịa như quả Na(mãng cầu)- tên cúng cơm ba đặt, ngày đó không di động được làm Ba không ít trở trăn. Đến tháng hai mươi sáu, khi nghe Ba hát “Va xi lô cô vích ấy và xì lồ...” chỉ chừng đó chữ thôi là bỗng dưng cục bột ấy lại đứng dậy và chạy một mạch về phía tay Ba và được Ba nắm chặt lấy, thế là Ba tập con đi những bước nhỏ vào đời. Cứ nghĩ nó không đi được sẽ làm cho Ba bận lòng. Vậy mà khi đã đứng lững chững là nó chạy luôn và đi nhanh dễ sợ.
Ba- người Thầy đầu tiên của con dạy con tập nói, bập bẹ bi bô… nói từng từ, đánh vần từng tiếng một, phát âm rất chuẩn, vì Ba vốn dĩ nói rất chậm, rất nhẹ nhàng và ít nói. Không hiểu sao khi con bé lớn lên nó lại nói nhanh không tưởng nổi, mà không vấp nữa chứ.
Ba- người giáo viên đầu tiên dạy con tập viết, nét chữ Ba rất đẹp, Ba hay đi thi giáo viên viết chữ đẹp ở cấp Huyện,Tỉnh và trang giáo án nào của ba cũng toàn loại A, sáng kiến kinh nghiệm của Ba cũng hạng ưu. Ba rèn con từng con chữ A, B, C. Mỗi ngày Ba phóng con chữ ra ô vở, bảo con bé viết như Ba đã chấm ô li. Vậy mà có hôm viết quá nhanh đến nỗi chưa đầy mấy phút con bé đã điền kín dấu chấm, không cần nắn nót hay viết chậm, nó viết để lấy quà bánh kẹo nên như người ta tốc ký. Đọc mà cười lăn ra phết. Ba bảo với má, sao con gái mà nó quậy như con trai má mi hè, hết chỗ nói luôn rồi. Ba lại không la, không đánh roi mây mà dịu dàng nói: “Con là con gái, phải tập viết nét chữ cho tròn trịa, chữ nào ra chữ nấy, giống chữ Ba nghe không? Nhìn vô rất dễ đọc, bắt mắt, người xem rất thích thú, không buồn ngủ, lỡ đi học Thầy cô chấm bài thấy chữ đẹp thì muốn đọc ngay chứ xấu quá đôi khi làm họ buồn hơn đấy! Nghe lời khuyên của Ba, bé Ti chăm chỉ rèn chữ, mỗi ngày Ba cho vài chữ viết miết rồi từ từ sẽ đẹp giống Ba thôi.
Ba- người dạy con những câu hát đầu đời, Ba hát hay thật, ru con ngủ no tròn, thay bà thay mẹ ầu ơ dí dầu, ba lại hát toàn những bài nhạc thiếu nhi. Từ khi 3 tuổi, con đã cảm nhận được và khi đi mẫu giáo lớp nhỡ lúc ấy con đã có cái nền nhạc từ Ba và đến lớp được cô giáo Nguyệt Phan dạy hát, con lại càng yêu âm nhạc nhiều hơn.
Ba- người dạy con cầm bút viết văn. Nhớ lại hồi những năm cấp 1, học văn tả cảnh, ba bảo tả cây chuối ba xem, thế là nghĩ gì nói nấy: “ Nhà mình có trồng một cây chuối, cao, trái to tròn trịa, có trái dài, có trái nhỏ xíu, lá xanh, có lá lành lá rách, mỗi khi gói bánh Tét, bánh chưng, bánh ú hay đúc bánh xèo, má lại hái nó vào gói lại…..” ba nghe mà cười tủm tỉm, thế rồi ba uốn nén lại, lập ra dàn ý, gạch đầu dòng từng nội dung chính, bố cục bài văn phân thành ba đoạn mở-thân-kết bài, lập dàn ý và triển khai bằng lời. Kể từ đó, bài văn nào ba ra đề và thử sức, lúc mới viết toàn 5 điểm, dần dần lên 6, 7, 8. Má nói cứ 5 điểm là bị đập 5 roi, 6 điểm 4 roi, 7 điểm 3 roi. Bỗng có một ngày ba cho 9 điểm vậy bị 1 roi… quá khổ, làm sao để không bị ăn roi mây? Con bé nó nghĩ cách viết chữ thật đẹp, rõ ràng, súc tích, cứ theo bố cục rồi đến lớp từ lớp 1 đến ĐH, toàn ghi điểm 9, và 9,5; 10. Kỷ niệm vui nhất là khi học ở giảng đường Trường ĐH Duy Tân, đến kết thúc môn vẫn chưa biết Thầy giáo- Thạc Sĩ-Đặng Phúc Hậu và Cô giáo- Tiến sĩ Hoàng Hường, chỉ biết qua mười buổi học trên lớp, tới khi thầy và cô cho điểm cao nhất khóa đó thì mới ngạc nhiên là em học trò ấy đến từ Dược Khoa. Ai cũng không nghĩ ra, nhớ lại mà vui vui. Kể từ đó con bé không bị ăn roi mây nữa. Ba cũng yên tâm phần nào về bài viết của con gái khi được các Thầy Cô chấm “Kỹ năng viết Văn tốt”. Lời phê này con đã nhận từ khi bắt đầu học môn Văn và từ khi cầm bút lên là cảm xúc nó cứ ùa về, tràn ra giấy, đôi khi viết không kịp, nó cứ như dòng chảy suốt quanh năm không bao giờ ngừng nghỉ. Biết quả Na của ba mê môn Văn nên mỗi lần ra đường, ba lại không quên ghé nhà sách mua về làm quà cho nó. Hễ ra đường là nó dặn ba nhớ đem quà về, mà lạ thay mua gì cũng không chịu, chỉ ưa mỗi sách mới lạ kỳ. Thế là ba mua sách “ Nghệ thuật chế biến những món ăn ngon, tạp bút, tạp văn, truyện ngắn, báo mực tím, áo trắng, hoa học trò,tập thơ văn về người lính, ….” nhớ lại mà vui vì chỉ thích được đi học mãi thôi.
Ba- dạy con đọc thơ, công nhận Ba có giọng đọc truyền cảm thật, Ông ngoại lại có giọng ngâm thơ trên cả tuyệt vời, Cậu 5 lại có giọng diễn văn, giảng văn và thuyết trình văn sâu sắc, ngọt ngào, khó tả. Hưởng được cái gen đó là vốn quý nhất mà con có được từ cái nôi nghệ thuật của gia đình sư phạm. Nghe từng giọng phát âm, ngắt mạch, phù hợp với vần điệu, với cách phân đoạn, tách khổ, rồi bình luận, biện luận, cảm nhận khi đọc thơ của các tác giả sau khi học xong bài thơ trong sách giáo khoa. Từ năm lớp 6 đã bắt đầu học môn Văn- tiếng Việt có phép làm thơ, nắm rõ quy luật từng thể thơ, loại thơ (lục bát, song thất lục bát, ngũ ngôn, tứ ngôn, thất ngôn bát cú Đường luật, thơ tự do, thơ mới…..) hiểu và học luật sau đó tập viết từ từ. Mấy bài đầu tiên rất vụng về, ba đọc và cười, sau đó vẫn viết mặc dù thơ con cóc, má nói không ra cái thể thống gì, con viết họ cười ra đấy! Vẫn thế, vẫn viết mỗi khi có cảm hứng. Thời gian sau, khi ông ngoại Mai Xuân Sơn (nhà thơ) ở BRVT về thăm cháu, nghe nói con bé nó làm thơ, ông ngạc nhiên vô cùng. Ông bảo đem tập thơ của cháu ra cho ông xem. Ông thấy hết cuốn sổ, mà công nhận hồn nhiên, vô tư thật, nghĩ gì viết nấy, ông đọc và sửa một bài duy nhất. Bài đó thấy bút đỏ của ngoại nhiều hơn chữ bút xanh, ui chu choa, Ti Na viết dở ẹc, làm ba má cười lăn ra. Ông ngoại sửa lại thành một bài hoàn chỉnh. Kỷ niệm khó quên. Có lần cậu Năm Huỳnh Văn Thống (nhà văn) đọc chùm thơ con viết khi còn học THPT viết nhân dịp 20/11 làm báo tường, cậu cũng cười và chỉnh lại một số câu chữ chưa chuẩn, từ đó con bé rút kinh nghiệm nhiều hơn. Cậu nói: sau khi kết thúc một liệu trình Dược con lại viết văn thơ để giải trí, đó cũng là cách để làm cho mình thoải mái tinh thần hơn. Mới vừa rồi, khi viết xong bài văn xuôi “BẾN SÔNG QUÊ NHÀ” sau một ngày cậu 5 mới đọc được, tiếc vô cùng nếu gởi bài cho cậu sớm một ngày thôi là được cậu gởi bài vào tạp chí Quế Sơn quê mình rồi. Lần này mới được cậu 5 khen nhẹ tí và chọn bài gởi đi. Cậu Nguyễn Phước Triều (dạy Văn) và cậu Hoàng Ngọc Thức(GV Văn ĐHSP QN) nói: nếu là dân văn, học văn, dạy văn, viết văn làm thơ là chuyện bình thường vì là nghề sở trường rồi nên không phải để ý, còn riêng cháu thì dân tự nhiên mà viết văn làm thơ thì là chuyện lạ, mà viết để rèn luyện, viết để thư giãn, đôi khi học và công việc quá áp lực, căng thẳng, con lại tìm đến văn thơ để làm động lực cũng hay.
Nhớ mãi kỷ niệm khi học tại Trường Tiểu học Quế Xuân 1, vào lớp 4,5 là học chuyên Văn, lại học lớp ba dạy thích chi lạ. Do ở nhà quen rồi nên đến lớp không sợ sệt nữa, ba ra đề con thoả sức vẫy vùng, múa thật nhanh, làm các bạn chạy đua không kịp. Nhớ nhất giờ trả bài tập làm Văn trên lớp của 3 cấp, cô giáo đem bài của con ra đọc trước lớp làm bài văn mẫu, cho các bạn tham khảo, bản thân mình thì e thẹn, ngại ngùng, cứ nấp xuống mặt bàn, đỏ mặt khi cô gọi tên.
Ba- người dạy con nấu ăn. Từ nhỏ, ba dạy những món đơn giản nhất như luộc trứng, luộc rau, luộc thịt heo… cái này hổng phải suy nghĩ gì, chỉ bắt nồi nước lên luộc là xong, chỉ nhớ làm sao rau xanh là được, không chín quá hay ngã màu vàng. Rồi những món ăn dễ làm ba nói: nhìn từng chi tiết, xem má làm thì tự học theo, đừng bỏ sót và không biết thì hỏi ngay, quan trọng nhất vẫn khâu nêm nếm. Và rồi qua thực hành thực tế, nhưng để đẹp và bắt mắt hơn con lại đọc sách, thích cách trang trí cắt gọt tỉa hoa, lá, cành để tăng vể hấp dẫn trong từng món ăn. Không chỉ ngon, bổ mà hình tức cũng dễ nhìn chút xíu ba hì.
Ba- dạy con từ cách trang phục, ở nhà khác, ra đường khác, đi học khác, đi chơi khác. Đi đâu cũng phải chỉnh chu, lúc nào cũng thẳng tắp, có hôm quên là(ủi) ba nói thời trang nhàu hay con làm biếng không ủi vậy, li nó gấp và không thẳng, nhất là áo sơ mi. Do vội quá, trễ học hay bận bịu mà quên chưa làm kịp, bị ba góp ý thế là nhớ như in. Ba vẫn thích quần tây áo sơ mi hơn, y như đi học hồi ba cấp, quần jean, áo pull không lịch sự, chỉ dùng để đi chơi với bạn thôi. Đến cơ quan đi làm lại đi vào nề nếp. Vậy đó, chỉ cần lời nói nhẹ nhàng mà thâm thúy là chỗ đó.
Ba- người chăm con kỹ nhất mỗi khi ốm đau. Sợ nhất là con bé không được khỏe. Khi bị bệnh, nó không nói, không cười, không ăn uống gì, suốt ngày lại buồn, lại tủi, lại khóc (hay mít ướt, mè nheo), có lúc tưởng chừng như trầm cảm. Không hợp tác trong khâu uống thuốc vì sợ đắng, không chịu ngủ vì lo bệnh. Ba lại thức trắng đêm tìm thầy tìm thuốc chạy chữa cho nó. Có lần bị gãy chân, con ở nhà buồn, cắt luôn facebook, zalo, tắt nguồn điện thoại… vậy là chấm dứt liên lạc sáu tháng. Dường như con bị cô lập, do ai cũng nói con bé nó chơi FB, ngày nào nó cũng viết mà viết không ra chi, thấy mặt miết nên ghét thêm. Nghe vậy, thế là nó cắt luôn, không chơi face nữa. Bệnh đau đầu từ đó xuất hiện, rồi sau khi khỏi hẳn, xin ba cho mở fb lại, ba cho con viết văn nhé, con không viết bậy bạ đâu, con viết theo suy nghĩ và cảm xúc mà. Ba đồng ý cho mở face trở lại. Dồn nén suốt thời gain qua, khi cầm bút viết lại tự nhiên bệnh đau đầu tan biến hẳn, nó như một liều thuốc tiên vậy, nó như thần dược thay thế thuốc tây đang dùng. Công nhận niềm đam mê viết văn thơ có sức hút mạnh dữ. Khi kể điều nỳ cho Thầy Hậu(dạy Văn) nghe, Thầy nói đúng là cô học trò của Thầy, viết Văn mới trị được bệnh đau đầu mới chịu, cấm không viết, nó dồn nén uất ức làm sao giải thoát được.
Ba- người luôn dõi theo những bước đi của con trong suốt cuộc đời. Ngày lên 3 tuổi được ba dắt đi mẫu giáo, từ cấp 1 bà chở đi học suốt, sang cấp 2,3 tự đi xe đạp, lớn một chút tự đi xe máy ba mua tặng. Đến khi đi thực tập ở bệnh viện, ba cũng đưa đi đón về vì (sợ say xe buýt). Khi đậu ĐH, ba và cậu 5 là người đầu tiên đưa con vào giảng đường làm giấy nhập học. Hạnh phúc vô bờ bến khi những tháng ngày bên ba đầy ắp dấu ấn không thể nào quên.
Nhớ nhất kỷ niệm nữa là hai cha con cùng làm MC, đứng trên một sân khấu ca nhạc do Phù Sa thôn tổ chức nhân dịp " Mừng Đảng- Đón Xuân" diễn ra tại quê nhà hàng năm. Lên đứng trên diễn đàn này, tự tin khi con có cha bên cạnh, chia nhau từng tiết mục xen kẽ làm cho không khí càng sôi nổi hơn.

Cha và con gái
Hôm nay nhân ngày sinh nhật Ba, mà con bận công việc đi từ sáng đến tối, cũng không chạy về quê thăm ba được, chỉ gọi điện về chúc mừng ba thêm tuổi mới, sức khỏe và bớt nhớ các con hơn(tại hẹn miết mà có về nhà mô). Nhìn ba chăm sóc cây cảnh, vườn tược, nhà cửa khang trang chuẩn bị đón Xuân Canh Tý cận kề. Cảm thấy ấm lòng mặc dù chưa về được, chưa được nhìn thấy trực tiếp nhưng qua hình ảnh thôi cũng đủ làm con thấy vui và mừng biết mấy. Một bàn tay ba làm nên tất cả. Ba đã mang không khí Tết về cho gia đình.

Không khí Tết nhà Ba Vũ Hoàng
Nhân đây, con gái cũng chỉ biết nói lời cảm ơn chân thành và sâu sắc đến người đích thân sinh ra mình, người Thầy vĩ đại mà con gặp trong cuộc sống này, người luôn dành cho con tình yêu thương vô bờ bến, người luôn truyền cảm hứng, ý tưởng cho con khi gặp vấn đề khó trong học tập, người luôn bên cạnh con khi ốm đau bệnh tật, người luôn bày vẽ, chỉ bảo, giảng giải tận tình cho con những gì chưa hiểu hết trong công việc cũng như cuộc sống mưu sinh gặp phải giữa phố thị nhộn nhịp
Mãi nhớ về ba, một kỷ niệm khó quên mà từ lúc sinh ra cho đến lúc trưởng thành nó sẽ bên con đi hết cuộc đời.
“Câu chuyện của Ba và thỏ con”(Ti Na) đến đây là hết rồi! Chúc cả nhà sức khỏe và đầy sức sống mới, một ngày cuối tuần thư giãn thoải mái tinh thần, niềm vui nhân đôi, hạnh phúc tỏa lan khi Xuân sắp cận kề.
Con gái rượu của Ba - 10.01.2020
Tác giả: Vũ Hoàng Phương Thảo (FB Nhành cỏ non)
*Cám ơn bạn đã gởi bài về Blogquangnam