Blog Quảng Nam

Bản tin

CÂU CHUYỆN NGƯỜI VIẾT SÁCH

Ngày: 

11/04/2020

Lượt xem: 

1407

 

                                                                           

                                                                  Nhà thơ- Cô giáo Điểm Lê dạy Toán- viết Văn

 

CÂU CHUYỆN NGƯỜI VIẾT SÁCH



Một ngày tình cờ tôi lại lạc lối về đất Quảng, men theo con đường quốc lộ 1A từ Đà Nẵng ngược về Hương An. Rẽ một đoạn không xa lắm, thoáng chốc dừng chân ngay cầu chợ Đụn. Ồ Quế Thuận đây rồi!



Nhớ lần trước tôi đã tìm về nơi đây, trời nắng chói chang và oai bức. Lúc đó gần trưa, tự nhiên dừng chân ngay tại quán Mỳ Quảng nổi tiếng rẻ chưa từng có. Và đang cơn đói bụng, vội vào quán thì đông nghẹt khách. Từng đoàn xe tham quan đâu đó Đèo Le thì phải cũng tạt vô. Thế là chờ và đợi để ăn tô mỳ mang tên “mầm đá”.



Ngon chị lạ, dù thời gian để chủ quán làm Mỳ cho cả mấy chục người ăn rất lâu, nhưng cảm giác khi bụng rỗng sẽ ăn thật ngon lành. Nhớ mãi hôm ấy.



Hôm nay, tôi lại vi hành về Quế Sơn, băng ngang qua khu đất quen thuộc này, lần ni khác hẳn, tôi lại tìm về với cây bút chuyên viết về tuổi thơ. Có lẽ không phân biệt tuổi tác, hễ nhắc đến truyện ngắn dù người lớn hay thiếu nhi… tôi đọc hết, không bỏ sót gì.



Tôi như cuốn vào mấy câu chuyện thường nhật, rồi mình bé lại thời thơ ấu lúc nào không biết. Từ khi là thành viên của group “Quảng Nam đất mẹ nghĩa tình” và tôi lại là độc giả của kênh Blogquangnam.com, tôi đã dõi theo kênh mỗi ngày, song bên cạnh tin tức cập nhật và rất nhiều mục khác, song vẫn không quên ghé qua mục “Tâm tình xứ Quảng” để chiêm nghiệm, thưởng thức những bài văn, những tạp bút, nhưng ký sự, đăc biệt hơn có cả truyện ngắn dành cho thiếu nhi. Tôi thần tượng cây bút của cô giáo Điểm Lê biết chừng nào. Là một Giáo viên dạy Toán nhưng cầm bút viết truyện quả là một khoảng cách. Vậy mà truyện nào cũng kết thúc thật xúc động. Khiến độc giả không thể không kìm được giọt nước mắt cho các nhân vật trong đó.



“VỊ QUÊ”, món ẩm thực Mỳ Quảng mang đậm chất xứ Quảng, đọc xong nó rồi mà cứ ngỡ còn nữa, tô mỳ quảng nóng hổi thơm nứt mùi như đang ở trước mặt mình. Cứ muốn thưởng thức nó ngay ấy! Câu chuyện cứ lôi cuốn, níu kéo mình vào đấy, có khi nhập vai về vị trí ấy, nhuư hiện đang diễn ra bên cạnh vậy. Rất đời thường, chân thật, nhiều lắng đọng và không ít suy tư.



“DẪN CHIỀU VỀ TRIỀN ĐÊ” lạ là ký ức tuổi thơ với cánh diều căng gió thả bay trên đồng cỏ vi vu tiếng sáo mỗi buổi chiều chăn thả ngoài đông ruộng mênh mông. Buổi chiều cứ êm ả trôi, nhẹ nhàng, bọn trẻ nô đùa và vô tư biết mấy. Tôi như lạc về lứa tuổi ngây thơ, khờ khạo của một đứa trẻ bé hạt tiêu.

 


“NGỌT NGÀO TUỔI THƠ” lại là chén chè bột lọc Mẹ nấu thật công phu, nhìn cách nhồi bột với nước, bóp, nặn, vo viên và nhân dừa ở trong làm thành cục bột tròn xoe mi ni bắt mắt, ăn càng thấy vị ngọt dai dai của miếng bột, mà ngày trước Mẹ nấu toàn đi bán lấy tiền mưu sinh hàng ngày, dễ gì được ăn nó. Chờ mãi một hôm Mẹ cho phép mới được ăn thử, ôi ngon chi lạ, thèm thuồng và khó cưỡng cô ruột kích thích vị giác.



“MÂY TAN” lại là câu chuyện khác, mỗi một hoàn cảnh không giống nhau. Một cô bé học giỏi, may mắn vì Mẹ là cô giáo, từ nhỏ được nuôi dạy tốt nên sức học đỗ thủ khoa. Mẹ hy sinh và làm việc nhiều hơn để mong đem lại cuộc sống đủ đầy cho nó. Chỉ vì lo đi làm kiếm tiền mà Mẹ ra đi từ rạng sáng đến khuya lơ mới về, không tổ chức sinh nhật cho nó khiến nó buồn. Rồi bạn bè rủ rê, nó lại chạy theo chúng bạn và mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ. Bị sự cám dỗ của bọn ăn chơi, nó bị chìm vào đó, may mà lúc ấy đụng phải người lao công đang làm việc, nghe giọng quá quen, nó sững người lên vì kịp nhận ra đó là Mẹ. Giờ mới vỡ lẽ, mới biết Mẹ đi làm thêm vì muốn nó sống tốt hơn. Kết quả tồi tệ khi bị lũ bạn nó xô ngã Mẹ và bất tỉnh, đến khi vô bệnh viện nó mới hối hận dù rất muộn màng nhưng mẹ vẫn thứ tha. Câu chuyện để lại một bài học đắt giá.



“XIN LỖI MẸ” lại là một chuyện gắn liền với đời sống thường nhật. Cho dù con có vấp ngã, có phạm lỗi bao nhiêu lần, Mẹ sẵn sàng tha thứ cho lỗi lầm đó và khuyên bảo dịu dàng. Lòng Mẹ thanh cao và bao la như biển cả.



Cây bút của cô lại thần kỳ đến thế. Mỗi ngày cứ gom hết những gì cuộc sống hiện tại quanh ta để thổi hết vào cuốn sách nhỏ nhắn mang tên “MƯA QUA MIỀN TUỔI THƠ” làm cho độc giả không khỏi không mong đợi, luôn trông chờ, dõi theo mãi đến khi nào có tác phẩm lên sóng là đọc ngay tức khắc.



Nếu có dịp rãnh rỗi, các bạn hãy truy cập vào website: https://Blogquangnam.com để đọc tiếp những câu chuyện thú vị của Cô giáo Lê Thị Điểm,GV Trường THCS Quế Thuận, Hội viên Hội VHNT Quảng Nam, người con của mãnh đất Quế Thuận, Quế Sơn, Quảng Nam. Bạn sẽ sống lại những năm tháng tuổi thơ của mình. Xin một vé là quay lại liền á! Không tin hãy thử nhé!



-Vòm trời cổ tích
-M….a….ma….hả!
-Vắt tuổi thơ qua lưng đồi
-Ký ức tuổi thơ
-Vụ án “con ma”
-Có giọt nước mắt kết thành ngọc
-Rét tháng ba
-Sự lãng trí của cô tiên
-Tư nay em xin chừa
-Vòng tay ấm áp.



Có lẽ chuyến đi lần này thật thú vị vô cùng, tôi được gặp cô, tiếp xúc và chuyện trò. Được cô đọc thơ cho nghe mà thích chi lạ. Tuy khoảng thời gian eo hẹp trong khoảnh khắc nhỏ thôi cũng đủ để kịp ghi lại những gì có thể. Chân thành cám ơn Cô đã chia sẻ những cảm xúc, những tình cảm mà cô dành cho team Blogquangnam. Đặc biệt là hai cuốn sách cô đã in tại Nhà xuất bản Đà Nẵng và Hội Nhà Văn. Món quà ý nghĩa và vô cùng quý giá đối với những ai đam mê đọc sách như tôi.
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                                                                        Say mê truyện thiếu nhi

 

Tác giả: Thanh Nguyễn Ngọc

*Cám ơn bạn đã gởi bài về Blogquangnam

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags