.jpg)
.jpg)
ĐÊM MỸ SƠN!
Có phải chăng...em ở giữa núi ngàn
Trong thung lũng của bạt ngàn là gió...
Vết tích rêu phong...hố bom còn đó
Bởi lẽ chiến tranh...nên gió cũng buồn!
Em Mỹ Sơn! Lặng lẽ chiều mưa tuôn...
Nước theo suối thả nổi buồn vào đất
Nép bên em...anh thấy đời rất thật
Nơi bình yên để vạn vật quay về...
Thánh địa Chăm Pa...nằm giữa vùng quê
Nơi mảnh đất lời nguyện thề sâu nặng...
Đứng nơi đây...một buổi chiều thanh vắng
Sao nghe lòng vướng chút nặng tâm linh?
Cả ngàn năm...đất vẫn đượm chất tình
Mang phảng phất chút hương linh Đế chế...
Mỹ Sơn đó! Qua bao đời...thế hệ...
Nay vẫn còn... một quần thể tôn nghiêm!
Mãi bao năm...ta rong ruổi đi tìm?
Em Mỹ Sơn...là trái tim nhân loại
Một Shira đã làm nên huyền thoại...
Như ngọn đèn vẫn le lói...bình minh!
Mỹ Sơn em! Nay đã hiện nguyên hình
Điệu Apsara...kết tinh văn hoá
Những mảng rêu xanh bám quanh tường đá...
Muốn nói thật lòng...cổ quá..Chăm Pa!
Về đi em! Nơi phố thị phồn hoa...
Đâu kiều diễm...đâu nguy nga... thánh địa?
Dấu chân đất in hằn không cắt tỉa...
Vẫn mặn mà...sâu lắng phía trời xa!
Vũ điệu Chăm Pa...lúng luyến tù và...
Cho hồn Linga...SiVa...suy ngẫm?
Đêm Mỹ Sơn...còn chút gì sâu thẳm
Đế Chế Vương Triều...dấu chấm thời gian!
Tạm biệt em...trong luyến tiếc ngỡ ngàng
Mai xa cách...anh muôn ngàn nổi nhớ
Đêm thanh vắng nghe như ngàn hơi thở...
Lắng đọng rồi...sao còn ngỡ chiêm bao!
18/07/2020.
Tác giả: Chiến Trần
Điện Bàn, Quảng Nam
*Cám ơn anh đã gởi bài về Blogquangnam