.jpg)

DÒNG SÔNG QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ TÔI
Các bạn biết không? Quảng Nam quê mình có trăm sông ngàn suối, nó cứ chảy trôi mãi miết quanh năm bốn mùa mưa nắng ngược xuôi. Từ thượng nguồn đến hạ nguồn theo mạch hồi lưu đưa con nước lênh đênh theo ngày tháng cứ xuôi dòng chảy từ sông con về sông mẹ đẹp và thơ mộng biết bao. Dòng sông Bà Rén Quế Xuân 1 quê hương nội tôi và dòng sông Rù Rì Quê Minh quê hương ngoại tôi đều là “DÒNG SÔNG QUÊ” đã dần trở nên quen thuộc với những người con Quế Xuân 1, dù đi đâu vẫn mang trong mình một hình bóng của quê hương.
Nếu các bạn có dịp đặt chân đến Hội An, bạn sẽ được ngắm con sông Hoài phố “PHỐ HỘI SÔNG HOÀI” lung linh lấp lánh đèn hoa đăng thả vào tối ngày Rằm và mồng Một hàng tháng. Vẻ đẹp huyền ảo trên sông thu hút không ít khách tứ phương.
Trong mỗi chúng ta ai cũng có một dòng sông để mà thương, để mà nhớ “SÔNG NHỚ”, để mà ôm ấp, để mà mơ mộng “SÔNG MƠ” mà vỗ về, nó rất êm đềm, hiền hòa và luôn làm cho mình cảm thấy bình yên, nhẹ nhàng mỗi khi chiều về ra sông ngắm. Cái cảm giác bao la toàn bến sông như thu gọn trong tầm mắt với “KÍ ỨC SÔNG QUÊ” đưa ta về một trời tuổi thơ mỗi ngày ra sông tắm mát, hòa mình và đùa giỡn với sóng nước mênh mông mà thích chi lạ ấy. Và một khi dòng sông ấy đã đi vào hoài niệm “CON SÔNG HOÀI NIỆM” sẽ làm cho mình cứ ôm chặt lấy, sợ nó bay khỏi và dạt trôi vào miền ký ức lúc nào không hay.
“SÔNG QUÊ” thật yên bình, nối hai bờ là hàng tre xanh ngắt, thẳng tắp như một mặt hồ phẳng lặng không có sóng. Sông luôn chảy ra biển lớn. Sông là huyết mạch gắn bó cả năm tháng tuổi thơ tôi từ khi sinh ra cho đến lúc trưởng thành. Cho dù cuộc sống có nhọc nhằn, vất vả, ta đã rời xa quê nhà để mưu sinh nhưng trong thâm tâm tôi cũng như các bạn luôn chắc chứa nỗi nhớ quê hương da diếc, khôn nguôi, chơi vơi, khắc khỏi và vẫn đau đáu, chạnh lòng khi nghe ai đó nhắc đến dòng sông đầy kỷ niệm luyến thương.
Vâng! “DÒNG SÔNG QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ TÔI” đã được các thi hữu trong trang “Quảng Nam đất mẹ nghĩa tình” điểm tô thêm nét vẽ, khắc họa hình ảnh con sông qua cách cảm nhận rất tinh tế và tài tình đã đem đến một thể thơ tự do thật lãng mạn và nhẹ nhàng, sâu lắng.
Thân mời cả nhà mình cùng chiêm nghiệm và dành đôi ba phút để đón đọc chùm thơ viết về con sông quê hương với sự kết hợp trong một khoảnh khắc của những người yêu thơ, sáng tác thơ đã đem hết tâm huyết của mình ra viết tặng bạn đọc. Rất mong cả nhà lĩnh hội nó với tất cả tấm chân tình trên quê hương Quảng Nam yêu dấu!
Tác giả Vũ Hoàng Phương Thảo (PTVH)
DÒNG SÔNG QUÊ
Quê hương tôi cũng có một dòng sông
Bà rén ơi tha thiết nổi hoài mong
Dòng nước trong xanh xanh cả đôi bờ
Bên lỡ bên bồi năm tháng tuổi thơ
Cứ chiều chiều ra sông tôi tắm mát
Chú mục đồng trên lưng trâu ca hát
Hàng phi lao rì rào theo sóng vỗ
Lũy tre xanh che bóng mát đôi bờ
Dòng sông quê hương dòng sông trẻ thơ
Đã cho tôi bao kỉ niệm mộng mơ
Dòng sông hiền hoà tắm mát đời tôi
Dù năm tháng cứ theo dòng đời trôi
Vẫn trong tôi lưu luyến một dòng sông
Mơ ngày về tắm lại nổi nhớ mong
Sẽ lại về thăm dòng sông quê hương
Về lại với dòng nước của tình thương
Tác giả Nguyễn Hùng :11/7/2019
PHỐ HỘI SÔNG HOÀI
Cho em về một lần qua phố Hội
Dọc ven bờ ngắm mãi dòng sông trôi
Con nước phẳng phiu một chiều nắng Hạ
Êm đềm quanh năm đẹp vẻ mặn mà.
Đi một vòng lướt nhẹ lăng kính thôi
Chỉ thích nước mát phẳng phiu đủ rồi
Cả đô thị cổ chỉ có sông Hoài phố
Mênh mông xuôi dòng như cập bến mơ.
Lúc đêm về lấp lánh lung linh nha
Đủ sắc màu của đèn hoa đen thả
Nhẹ trôi theo ven bờ sáng tỏ rọi
Đèn lồng xinh xinh rực sáng phố Hoài.
Thích nhất đêm rằm hàng tháng nơi đây
Du khách tứ phương tản mạn lối này
Cùng thưởng ngoạn trên ghe thuyền lướt sóng
Gặp cô lái đò vui tính đón đưa trên sông.
Những ngày về em lạc lối Hội An
Chu du cận cảnh sung sướng vô ngần
Vẫn thích nhìn quanh sông Hoài bến rộng
Ngắm đèn hoa đăng mỗi độ trăng rằm./.
Tác giả Nắng Thu,11/7/2019
SÔNG NHỚ
Ơi con sông nặng nghĩa vấn vương
Giữa miên trường ngồi nhớ bến yêu thương
Hôm nay đi đi xa biệt quê hương
Tìm dĩ vãng nẻo đường bên sông ấy
Sông của ngày xanh sóng nước vơi đầy
Vẫn ngày đêm đem phù sa bồi đắp
Bãi quê mình xanh thắp những ước mơ
Mùa thu sang cờ ngô trắng sương mờ
Chăn trâu cắt cỏ tuổi thiếu thời vỡ nỡ
Lớn lên rồi còn mắc nợ với sông quê
Hẹn một ngày thu xếp tôi sẽ về
Cho vơi nhớ miền quê hương yêu dấu
Sông quê ơi bao tình thương nung nấu
Cỏ biếc xanh tươi với những nương dâu
Mai tôi về tìm lại mối tình đầu
Đã chôn vùi từ lâu trong dĩ vãng
Có còn không nắng chiều thu nắng nhạt
Hay điệu hò man mác bay cao
Nhớ con sông mà dạ thấy nôn nao
Chỉ muốn gào rằng sông ơi tôi rất nhớ......
Tác giả Tạ Hiển. 11/7/2019.
SÔNG MƠ
Gió lao xao bờ tre hát rì rào
Sông quê hương ước ao bao kỷ niệm
Ơi con sông chở nặng những niềm riêng
Mùa thu sang thật hiền con nước chảy
Sông yêu thương như bạn hiền tôi vậy
Cứ láng lai tràn đầy trong nỗi nhớ
Tuổi ngu ngơ một thời thơ ấu
Những trưa hè ùa vào lòng con nước
Tôi ngồi đây nhớ về mười năm trước
Thấy ngỡ ngàng dòng nước vẫn đầy vơi
Bạn bè tôi giờ khuất nẻo hướng đời
Đứa ở lại đứa đi nơi quê khác
Chỉ còn lại đôi bờ tre xào xạc
Tiếng ve buồn ru mùa hạ vào thu
Chiều lan sương mây giăng khói mịt mù
Đàn cò bay về tìm ru giấc ngủ
Tôi đứng đây tìm mùa thu đã cũ
Cáo dác nhìn về phía bờ bên
Tìm màu áo thủa xưa trắng bên sông
Mà không thấy chỉ thấy màu mây tím
Bất giác buồn lạ nhói nơi tim
Bóng nhạn bay nơi đâu tìm nỗi nhớ
Ai đi rồi còn nhớ một gã khờ
Vẫn còn đây mỗi chiều ngóng bến mơ.....
Tác giả Sương sớm long lanh.11/7/2019.
KÝ ỨC SÔNG QUÊ
Thuở bé xíu mỗi chiều đi theo mẹ
Ra con sông tắm mát cả mùa Hè
Lội nước ven bờ thích chi lạ đó
Mát lành lạnh như trò chơi tuổi thơ.
Dòng sông quê xanh một màu biên biếc
Giờ ở xa mấy năm trời cách biệt
Vẫn nhớ hoài một thời dữ dội lắm
Ở đâu rồi cái tuổi mới mười lăm?
Nhớ mỗi lần đi bắt hến lội sông
Nước mênh mông rợn ngợp chảy xuôi dòng
Hụp lặn nhặt nhạnh rổ đầy ốc hến
Vui cười hớn hở rất đỗi hồn nhiên.
Bà Rén ơi! Cho em về tắm lại
Con sông quê êm ả suốt tháng ngày
Bốn mùa nắng mưa vẫn bình yên phẳng lặng
Ôi đẹp vô cùng bức họa quê hương.
Tác giả Nắng Thu, 11/7/2019
DÒNG SÔNG THƯƠNG NHỚ
Chòng chành giọt nhớ về trong chiều muộn
Bắt nguồn từ cái tuổi mới mười lăm
Em trở về thăm con sông quê mẹ
Ước chạy ra tắm hết cả mùa Hè.
Yêu quá đỗi mỗi chiều em ghé lại
Ngắm con sông mạch chảy liên hồi này
Sông nước êm đềm thiên nhiên ban tặng
Ven bờ thấp thoáng hai hàng tre xanh.
Quanh năm bốn mùa bồi đắp phù sa
Cho đất dồng tốt tươi trên ruộng mạ
Cấp đủ nước tưới tiêu cái nắng hạn
Mấy tháng rồi khô cạn nứt nẻ luôn.
Thương nhớ dòng sông hiền hòa gắn bó
Thu Bồn ơi! Dấu ấn khó phai mờ
Dù đi xa em vẫn hồi tưởng lại
Kỷ niệm một thời bắt hến nơi đây./.
Tác giả Nắng Thu, 11/7/2019
CON SÔNG HOÀI NIỆM
Ta đã đi qua mấy buổi hẹn hò
Về bên đó ngắm con sông quê mẹ
Thuở ấu thơ nhìn nước trôi nhè nhẹ
Vết nắng chuối chiều treo sát bờ tre xanh
Ta đã qua một thời tuổi búp măng
Lớn chút xíu đã ra sông tắm mát
Ôi con nước nghĩa tình dào dạt
Tắm cả tuổi thơ năm tháng rộng dài.
Ta đã rời xa khoảng trời mơ mộng ấy
Song vẫn còn đây dư vị níu chân
Dù đi hết mấy dặm đường trường
Ôm trong tìm mình nỗi nhớ da diếc quá
Ta đã dần quên vào miền cổ tích lạ
Rồi chợt nhận ra nó ẩn mãi buồng tim
Khi buồn tênh, trống trải bỗng lục tìm
Hoài niệm cũ Rù Rì sông quê ngoại
Quế Minh ơi! Con về trong chốc vội
Tìm chút tình quê ngày cũ đã xa rồi
Bóng dáng bà tôi cứ ẩn hiện đâu đó
Trên bến sông buồn nhớ quá ngoại ơi!
Tác giả PTVH- Nhành cỏ non, 11/7/2019
SÔNG QUÊ
DÒNG SÔNG QUÊ chảy dài trong trí nhớ
Đêm SÔNG HOÀI PHỐ HỘI đẹp mộng mơ
SÔNG NHỚ ai mà nặng nghĩa vấn vương
SÔNG MƠ màng lửng lờ trôi muôn hướng
Giờ phương xa mộng mơ hoài kỉ niệm
KÍ ỨC SÔNG QUÊ ùa về ngọt lịm
Mong ngày về DÒNG SÔNG THƯƠNG NHỚ mong
Tìm chút hương xưa HOÀI NIỆM CON SÔNG
Phải về thôi ta ơi đừng hẹn nữa
Để SÔNG QUÊ thôi khỏi đợi người xưa
Cho hết ngày chờ đêm ta lại mong
Về quê ta tắm mát những dòng sông
Tác giả Nguyễn Hùng :11/7/2019
*Cám ơn tác giả đã gửi bài về Blogquangnam