Blog Quảng Nam

Bản tin

GÁNH ĐẬU HŨ - KÝ ỨC TUỔI THƠ

Ngày: 

05/01/2022

Lượt xem: 

1525

 

 

GÁNH ĐẬU HŨ- KÝ ỨC TUỔI THƠ

 

Không biết đã bao lần về thăm quê hương Phù Sa xứ nhưng lần nào tôi cũng rẽ con đường quen thuộc có lối mòn cỏ xanh biên biếc hai bên bê tông hóa để vào ngôi nhà không xa lạ với tất cả bà con người dân bản địa nơi đây để thưởng thức tô đậu hũ nóng hổi do chính đôi bàn tay khép léo của Bác Mười làm. Cảm giác ngon tuyệt mỗi khi xúc từng vá đậu và nhâm nhi để cảm nhận vị ngọt thanh thanh dịu dịu của bát đường tán và vị gừng tươi giã dập, có thêm miếng chanh vắt lên thì còn gì hơn chứ!

 

 

 


Đi một đoạn dọc con đường bê tông rẽ ngay xuống đường nhỏ dẫn lối vào bờ ruộng là nhà bác Mười Nhỉ với nghề nấu “sữa đậu nành” và “đậu hủ”. Đã quen rồi mỗi rạng sáng khi gà gáy canh tư, hai bác ấy lại thức dậy ngâm bột đậu nành để xay. Ngày trước xay bằng tay trên cái cối đá, từng vòng quay nhè nhẹ cho bột mịn lăn tròn xung quanh chiếc cối, vét ra cái bã, rồi lấy nước ở bên dưới để nấu.


Ngày nay thay tay bằng máy, chỉ cần cắm điện, bỏ hạt đậu nành đã ngâm nước vào máy là xay, đợi khi ra nước xong, vắt bã qua bên, thế là cho vào nồi nấu. Nhen nhóm bếp củi và nấu sục sôi một nồi khá to tướng. Khi chín đem ra chia hai phần, một phần là sữa để riêng và phần kia để nấu đậu hủ thì cho vào nồi có thoa thạch sẵn bên trong. Đợi vài phút là nó đông lại và người ta gọi món đó là đậu hủ.

 

 

 


 Tiếp theo là pha nước đường bằng cách chặt cục đường tán(đường bát) ra và cho nước vào nồi nấu. Đợi khi sôi cho đường nhuyễn ra thì canh thắng đường sao cho lấy được lớp ngon nhất, nước đường bóng láng, sáng, không cát không lợn cợn, giã chút gừng bỏ vào cho thơm. Múc ra chén, chan vài muỗng đường lên trên bề mặt đậu, thưởng thức rất là ngon.

 

 

 


Những năm tháng gian nan, ngày nào cũng hai cái gióng để gánh đậu, và cứ như lệ thường Bác cứ gánh đi khắp làng trên xóm dưới, qua từng thôn nhà lân cận để rao bán. Với tiếng rao quen thuộc: “Ai đậu hũ không?” cất lên vào nửa buổi sáng hoặc chiều đều đặn như thế.


Sau một thời gian dài nhiều năm liền như thế, bác quyết định đổi qua chiếc xe đạp cho đỡ vất vả hơn. Tuổi ngày một tăng lên nên đôi chân cần được nâng niu hơn.

 

 

 

 

Một ngày hai lần vào bữa sáng và nửa buổi chiều bác ấy chở trên xe đạp hai cái giỏ nhựa xanh, cho vào đó nồi đậu và chén bát. Cứ thế đi rao bán khắp xóm mà vui. Bất kể nắng hay mưa, không ngại nơi ngõ hẻm, với cái nghề nuôi sống cả gia đình, bác vẫn chuyên tâm làm vì cuộc sống mưu sinh.

 

 

 

Cô Ánh (vợ Bác Mười Nhỉ) bên chiếc xe đạp chở đậu hũ


Nhìn chén đậu ngon với cái nghề khá lâu năm gắn bó, hễ mỗi lần về quê nhân dịp cuối tuần hay rỗi rãi, tôi vẫn nhớ hương vị quê nhà xứ Quảng qua chén đậu đượm tình quê hương. Ăn một miếng lại nhớ kỷ niệm tuổi thơ quá chừng.

 

 


Nếu bạn có dịp về thăm quê hương tôi, làng Mông Lãnh, Phù Sa xứ, Quế Xuân 1, Quế Sơn, Quảng Nam, thì hãy dừng chân ghé lại nhà Bác Mười Nhỉ để ăn món đậu hũ mang đầy dư vị quê hương.

 

 

Rồi một ngày tôi lại về quê mẹ

Quế Xuân ơi ! tha thiết gọi bao lần?

Chiều nửa buổi lặng ngắm Bà Rén sông

Cho đỡ nhớ những ngày xưa còn bé.

Rồi một ngày tôi về qua xóm nhỏ

Ngồi ăn tô đậu hũ Mông Lãnh làng

Phù Sa thôn chợt bình yên đến lạ

Nhịp sống thường nhật cứ thế diễn ra...

 

 

NHÀNH CỎ NON

Vũ Hoàng Phương Thảo

 

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags