Blog Quảng Nam

Bản tin

HOÀI NIỆM TRẬN LỤT LỊCH SỬ 1999

Ngày: 

03/11/2019

Lượt xem: 

961

 

HOÀI NIỆM TRẬN LỤT LỊCH SỬ 1999

 

Hôm nay, xem VTV2 nói về 20 năm trận lụt lịch sử 1999 mà nhớ về kỷ niệm thời ấy đến quay quắt. Trận lụt ấy, những sinh viên ở ngoại trú như chúng tôi, mà lại ở đường Bà Triệu, nơi trũng thấp thường hay ngập lụt, đặc biệt, nơi tôi ở trọ là con hẻm sâu, nơi có dòng sông Như Ý, nước cứ chảy mạnh và cuộn xiết, ào ạt như thác đổ, nói thật, sống được là may mắn lắm rồi. Nhớ lại, hồi ấy, chúng tôi liều mình qua vùng nước xiết chảy mạnh và dâng cao lút đầu người để tìm đường sống. Trong đó, mình là người tiên phong liều mình đi trước trong một hoàn cảnh mà đến giờ nhớ lại vẫn còn rùng mình, không tin được.

 

 

Chuyện là, xóm trọ chúng tôi gồm khoảng hai mươi người cả nam lẫn nữ ở trong một dãy trọ khá thấp, lợp fibro xi măng, trong khi nước dâng nhanh và mỗi lúc một cao, nên nếu ở lại thì xác suất chết rất lớn. Phía bên kia đường là ngôi nhà hai tầng, nhưng nước ngoài đường đã cao hơn đầu người và chảy cuồn cuộn, chảy xiết mạnh nên việc đi chuyển sang lúc này là không thể. Lúc ấy, tôi nghĩ phải tìm đường để thoát chứ không mà ở lại thì chết chắc. Thế rồi, tôi đi tìm được một khúc tre dài và gác từ tường bên này sang bên kia để mọi người nắm mà đi chuyển qua nhưng cũng chẳng ai dám qua. Tôi tiếp tục đi tìm được một sợi dây thừng mà may mắn nhớ ra là có trong chiếc rương gỗ của tôi rồi cột từ vào đầu tre bên này tường rồi ném sang bên kia nhờ người cột vào đầu tre và tường bên ấy. Vậy là có cả cọc tre, có cả dây thừng cũng khá yên tâm rồi đấy nhỉ. Nhưng mọi người cũng không ai dám qua, dường như họ chưa tự tin, mặc dù, mình biết, nhiều người biết bơi, ngay cả cậu bạn thân nhất NVN quê Hiệp Đức, Quảng Nam biết bơi nhưng cũng không dám. Còn mình thì chẳng biết bơi nhưng vẫn cả quyết với mọi người: - Ở lại nhiều khả năng sẽ chết, đi sẽ còn đường sống, mặc dù sẽ nguy hiểm nhưng cũng phải đi. Nói rồi tôi vừa nắm dây, vừa bám vào cây mà sang, đến khoảng nửa đường, dòng nước chảy xiết mạnh quá, tôi phải dừng lại để gắng sức vượt qua thời khắc nguy hiểm này, nếu không quyết tâm, nỗ lực, gắng sức để trụ lại thì dòng nước đã cuốn trôi, và, cuối cùng, tôi đã chiến thắng. Khi tôi sang được bên phía nhà tầng bên kia trót lọt thì bên nhà trọ mọi người mới thở phào nhẹ nhõm và dắt nhau qua, bởi, khi đó họ mới tin là sang được bằng cách ấy.

 

 


Và, chúng tôi đã di chuyển trót lọt khoảng hai mươi sinh viên cả nam lẫn nữ sang trú, lánh tại ngôi nhà hai tầng bên kia đường, khi chúng tôi sang thì đã có một số người dân trong xóm nhà cửa còn tạm bợ đã sang trước, họ nhìn chúng tôi với ánh mắt hết sức đồng cảm. Và, chúng tôi cùng với họ, tổng khoảng ba, bốn chục người gì đó tá túc ở tại ngôi nhà “tình thương” ấy ba ngày từ 1/11-3/11/1999. Ngày đầu, chủ nhà còn ít gạo nấu cháo cầm hơi cho mọi người. Hai ngày sau đó, hết gạo, chúng tôi phải chịu cảnh nhịn đói. Nước rút được chút, chúng tôi ai nấy tranh thủ lội nước về lại căn phòng trọ của mình xem có còn gì sót lại để mang sang ăn. Nhưng nghiệt ngã thay, tất cả nồi niêu xoong chảo, bát đũa, chiếc bếp dầu cùng mọi thứ đồ đạc đã trôi lềnh bềnh trong nước. Chúng tôi đang cố vớt được cái gì hay cái nấy thì nước lại dâng lên, lại hối nhau chạy sang trở lại ngôi nhà “tình thương” gấp. Kỷ niệm nhớ mãi là chúng tôi “được” ngủ chung với mấy chú chó đang mùa thay lông, chúng trông rất kinh và mùi thì hôi như cú nhưng được cái rất mến khách. Có cô bạn ngủ quên, tỉnh dậy, thấy chú chó đang nằm cuộn tròn trong người mà khiếp vía. Tôi thiếp đi, tỉnh dậy cũng thấy một chú chó mình trọc lóc đang nằm phía trên đầu mình, nhưng không sao, có chỗ nằm là may lắm rồi. Nước mỗi ngày một dâng cao, ngập hết lầu một, chúng tôi ai cũng cầu mong nước đừng lên nữa, đến lầu hai thì chắc hết đường rồi. May mà nước chỉ dừng đến đó rồi rút. Sau lụt, ra đường thấy lợn, gà, trâu, bò chết nằm la liệt. Cũng nghe thông tin, có một số sinh viên bị ngập lụt phải bỏ mạng, thậm chí trôi ra Sông Hương và người ta vớt được đem quan tài để la liệt trước cổng trường Quốc Học. Thật là thương tâm!

 

 


Buổi sáng, ngày đầu tiên sau lụt, chúng tôi nghe thông báo và lên Ban Quản lý Ký túc xá Đội Cung của Trường Đại học Sư phạm Huế chờ từ sáng đến trưa, chen chúc nhau mới nhận mỗi sinh viên được 3 hay 4 gói mỳ tôm gì đó, ai con gia đình chính sách thì nhận thêm được vài ký gạo. Thú thật, vào hoàn ảnh ấy, có tiền cũng chẳng có gì mà mua, người ta cho được cái gì thì ơn cái nấy, không được phép chê ít nhiều. Thật may mắn là bố tôi ở quê đã nhanh chóng gửi qua Bưu điện vào cho tôi một gói cá khô loại cá cơm ấy (Quê tôi vùng biển mà). Thật là mừng khôn tả, như chết đuối gặp được phao, tôi và anh bạn cùng phòng (Bây giờ cậu ấy đang là quan chức ở Quảng Nam - không biết cậu ấy có còn nhớ không?) hét lên: - Vậy là sống rồi! Và, chúng tôi sống qua ngày sau trận lụt lịch sử ấy bằng những con cá khô của quê nhà “cấp cứu” kịp thời.

 

 

                                                                                          

                                                                                             Ảnh: Nguyễn Đăng Hạnh và Ngự Hà (Tuổi Trẻ)

 

Đến giờ và có lẽ mãi về sau chúng tôi vẫn còn bị ám ảnh về trận lụt năm ấy. Hồi đó, chúng tôi nghĩ rằng, trận lụt ấy có lẽ là lớn nhất trong lịch sử và khó có một trận lụt nào lớn hơn. Ai ngờ, những năm sau này, lũ lụt tại Huế một số tỉnh miền Trung và những nơi khác có nguy cơ tái hiện lại trận lũ lụt lịch sử 1999 rất cao, không những thế mà có thể còn lớn hơn nữa. Thật thương cho bà con miền Trung mình quá, năm nào cũng hứng chịu, bão lũ, thiên tai. Bởi vậy, khi nói đến đức tính của bà con miền Trung không thể không kể đến đức tính can trường, chịu thương, chịu khó, vượt qua gian nan, thử thách, yêu thương, đùm bọc nhau để tồn tại và đứng vững trong cuộc sống.

 

 


Hai mươi năm đã trôi qua, thời gian trôi nhanh như nước lũ lên vậy. Xin được chia sẻ kỷ niệm với những ai cùng thời và cùng chịu trận lụt lịch sử ấy. Và, cũng xin được thắp nén nhang tưởng nhớ về những ai đã không may mắn phải bỏ mạng trong trận lụt năm ấy, trong đó có cả những sinh viên còn dang dở ước mơ giảng đường.

    

 

Tác giả: Đặng Phúc Hậu

GV Trường Đại học Duy Tân, Đà Nẵng

 

* Cám ơn Thầy đã gởi bài về cho Blogquangnam

 

Video chi tiết:

 

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags