Blog Quảng Nam

Bản tin

KẸO Ú! MỘT THỜI KHÓ PHAI

Ngày: 

27/11/2019

Lượt xem: 

1124

 

KẸO Ú! MỘT THỜI KHÓ PHAI

 

Gần 40 nămtrôi qua, những viên kẹo ú vẫn chiếm một góc trong miền kí ức của tôi. Vẫn nhớ ngày xưa đi học, tay cầm chặt cứng đồng tiền mẹ cho, mắt cứ dáo dác ngó chừng bà Nhung kẹo ú. ( Bà này cứ mỗi sáng lại gánh kẹo đi từ xóm Gò, Quế Phú lên chợ Bà Rén, đi ngang qua lớp học trường làng tôi.)

 

Ngày ấy, sân trường thẳng tuột ra đường cái, không có tường rào, cho nên chỉ cần nhác trông thấy bóng bà thấp thoáng sau bụi tre là tụi tôi phóng ra đường, sà xuống gánh kẹo....

 

Kẹo ú! Cả một tuổi thơ của tôi! Kẹo ú, hình ảnh vĩnh viễn không phai mờ. Còn nhớ, cũng vì mua kẹo ú, mà có người mất chức lớp trưởng!( Bà bán kẹo có hôm đi trễ, đã vô lớp rồi mà nhịn thèm không được, bỏ lớp chạy ra mua....)

 

Hôm nay, nhìn lại những viên kẹo ú trên trang bán hàng online, tuy nó không còn ngon như ngày trước nữa, bởi cách sản xuất khác nhau. Giờ người ta sản xuất hàng loạt bằng máy móc, nên có lẽ không như xưa, ngày đó họ chỉ làm thủ công bằng tay, tự nhào bột với đường, rồi quánh cái cục bột sau khi nhào trộn cho thật nhuyễn ra cứ thế đến một lúc nào đó đạt tiêu chuẩn chất lượng, thế là dùng kéo cắt ra từng viên kẹo, hình tam giác có các cạnh thật bắt mắt, nhìn mà ngon.

 

Kẹo ú! những năm tám mươi, chín mươi đã lên ngôi, cái thời đó chưa có máy móc công nghệ nên đại đa số được làm bằng tay là chủ yếu, sánh ngang hàng với kẹo kéo, cũng cách làm gần tương tự, khác nhau là ú mình cắt như cái hình bánh ú, còn kéo thì kéo dài ra như cây que. Song hai món kẹo này chiếm ưu thế vào những thập niên ấy. 

 

Tôi không sao quên được những ngày đi học về đói lả, hay giữa giờ ra chơi, tôi cùng lũ bạn chạy ra trước sân trường và tranh nhau mua kẹo ú mặc cho trống điểm một hồi dài kết thúc giờ chơi. 

 

Mỗi khi nhìn lại cái miếng hình bánh ú làm tôi chợt nhớ như in về ngày xưa còn bé, không thể nào quên cái ký ức đã được gói gọn trong một mớ kỷ niệm lấm lem của tuổi học trò. Giờ trở thành Cô giáo dạy ở trường làng, tôi vẫn mang theo bên mình hình ảnh quen thuộc vào cả trái tim. Yêu cái kẹo ú! ú na ú nầng.

 

Nhớ lắm Phù Sa ơi! miền ký ức như gợi nhắc mỗi khi về quê mẹ, tôi như sống lại những ngày ấu thơ.

 

Tác giả: Cô giáo Đinh Trang

GV Trường Tiểu học Lê Văn Tám, Hiệp Đức, Quảng Nam

*Cám ơn Cô đã gởi bài về cho Blogquangnam

 

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags