Blog Quảng Nam

Bản tin

KÝ SỰ VÙNG CAO

Ngày: 

31/03/2022

Lượt xem: 

1343

 

KÝ SỰ VÙNG CAO

 

Từ khi ngành du lịch khôi phục lại vào giữa tháng Ba, có lẽ trong tâm hồn của những bạn thích đi phượt để khám phá các địa danh từ những miền đất lạ vẫn còn nung nấu ý định dù biết rằng trải qua gần ba năm qua chúng ta phải chống chọi với đại dịch Covid 19 hoành hành.

 

Rồi bất chợt một ngày kia, tất cả đã trở nên bình thường hóa, đi vào nề nếp cũ, cuộc sống đã trở lại, sự hồi sinh bừng tỉnh dậy và tia hy vọng cho những chuyến đi tìm cảm hứng mới lại sục sôi.

 

 

Vi hành lên non

 

Thế là xách ba lô lên và đi ngay khi có thể. Tranh thủ một khoảng thời gian rỗi là dịp nghỉ phép chẳng hạn, bạn lên kế hoạch đi đến đâu và dự kiến cho cuộc hành trình vượt thời gian rỗi của bản thân để tích lũy những trải nghiệm đầy thú vị ở đất khách quê người. 

 

 

Phù Sa quê hương tôi ruộng mạ non xanh mơn mởn 

 

Đồng lúa mạ non mơn mởn xanh

Chân trời mây trắng bao phủ quanh

Ban mai đến hẹn con đường nhỏ

Lặng nghe cơn gió thoảng mát lành.

 


Từ Quảng Nam băng qua quốc lộ 1A tôi bắt đầu vi hành lên vùng núi cao. Thẳng một đường qua từng tỉnh, thành như thế. Xuất phát điểm một đoạn 37 cây số đến mảnh đất của thành phố cảng sông Hàn thân yêu Đà Nẵng.

 

 

Cầu Sông Hàn Đà Nẵng

 

Men theo đường biển ta lại tiếp tục đi qua đèo Hải Vân quan. Vừa đến đây dừng chân tại cột mốc lô giới phân luồng địa phận ra Huế, dừng  lại một chút để ngắm đèo cao với núi non trùng điệp, bạt ngàn cây cối xanh um tùm, tán sum xuê bao phủ, tranh thủ chớp với khách Tây một kiểu chào buổi sáng!

 

 

Địa phận Thừa Thiên Huế thẳng tiến

 

Đoạn dốc cao ngoằng nghoèo đường cong cứ uốn lượn quanh lưng đèo. Ngồi trên xe ta tưởng chừng như quay một vòng tròn cứ càng đi càng lên cao dần mà ôi chao rợn ngợp quá hỉ.

 

 

Đèo Hải Vân

 

Với không khí trong lành, dịu nhẹ của núi đồi, thoáng nhìn quanh toàn cảnh quan thiên nhiên hiện ra thật đẹp. Mây và núi ở phía trước, càng nhìn càng thấy thú vị lắm.

 

 

Bạn đừng bỏ lỡ cơ hội khi đi phượt qua đèo, hãy nhớ chụp nhiều hình ảnh lưu niệm về chuyến đi khá thi vị này nhé!

 


Đèo cao lộng gió vi vu
Trèo lên trên đỉnh sương mù giăng ngang
Hải Vân một sớm mơ màng
Cảnh tiên như đã dần dần hiện ra…

 

 

Tâm Thảo đang thả hồn trên Hòn núi cao to Vịnh Lăng Cô


Thoáng một chốc đã đến Lăng Cô, được mệnh danh là một trong những vịnh biển đẹp nhất hành tinh. Nơi đây nổi tiếng với cảnh sắc thiên nhiên tuyệt mỹ có sông, núi, biển và đầm phá làm đắm say lòng lữ khách khi lên tới đây.

 

 

Ngắm toàn cảnh khi lên đèo

 

Vẻ đẹp lãng mạn, bình yên của bãi cát trắng mịn phẳng phiu trải dài bên biển nước mênh mông, trong xanh và mát lành. Đến đây không thể bỏ qua địa danh Làng Cò, một ngôi làng toàn là Cò mênh mông.

 

 

Biển Lăng Cô

 

Món ăn đặc sản Cò rô ti, Cò nướng lu, Cò chiên mắm cũng làm bạn khuấy chí.

 

 

Ngang đây bạn có thể thưởng thức nóng hổi bánh bột lọc Huế, bánh nậm, bánh gói, các loại hải sản quý hiếm tại nơi này.

 

Bánh bột lọc Huế


Huế đón em bằng cái nắng tháng Ba
Trưa giữa Ga ôi chao rát bỏng da.

 

 

 

Ga Huế


Dừng chân tại Ga Huế để nghỉ trưa, nạp năng lượng khi đi xuyên suốt chặng đường dài. 30 phút trôi qua, chúng tôi tiếp tục đi phượt theo lộ trình.

 

 

Đồi vọng cảnh với rừng cây bao phủ, đứng trên đồi nhìn xuống mát rượi, một nơi lý tưởng cho những bạn thích đi phượt bằng xe đạp hoặc xe máy khi qua nơi đây.

 

 

Đồi vọng cảnh Huế


Chạy thẳng một đường là rẽ vào thành phố Huế mộng mơ, là thủ phủ của tỉnh Thừa Thiên- Huế, nằm ở Bắc Trung Việt, từng là kinh đô của Việt Nam dưới triều đại Tây Sơn và triều Nguyễn.

 

 

Các cung điện, đền đài, lăng tẩm và chùa chiền là một trong những Di sản văn hóa được Unesco công nhận.

 

 

Chùa Thiên Mụ

 

Hiện nay là một trong những trung tâm văn hóa- du lịch, nơi đầu tiên muốn ghé là đại nội kinh thành Huế, bạn có thể viếng thăm Lăng Tự Đức, Lăng Minh Mạn, Lăng Khải Định, chùa Thiên Mụ.

 

 

Lăng Tự Đức

 

Ngang qua dòng sông Hương thơ mộng có cầu Tràng Tiền bắt qua, không quên ghé núi Ngự nữa chứ. Là một trong những hình tượng của VN mà ta cần thưởng lãm. Khi ánh bình minh ló dạng bên sông Hương thì đó là cách để du khách tận hưởng cái trầm lắng suy tư của thành phố. 

 


 

Cầu Tràng Tiền Huế

 

Trường Quốc Học Huế là một ngôi trường nổi tiếng ở cố đô Huế, là trường THPT lâu đời thứ ba tại Việt Nam, nổi tiếng với kết quả học tập của hoc sinh và giảng dạy của giáo viên . Trường còn nổi danh với những vị lãnh đạo chính trị đã từng theo học ở đây trong đó có Chủ tịch Hồ Chí Minh (Nguyễn Tất Thành) và Ngô Đình Diệm.

 

 

Trường Quốc học Huế

 

 

Gió Lào rát bỏng xế trưa
Ước gì có một trận mưa mát lòng.

 

 

Thiền Viện Trúc Lâm Viên

 

Cảnh mê hồn, đắm say bao lữ khách khi ghé ngang qua đây, dừng chân để nhìn cảnh quan thiên nhiên hữu tình với dòng nước êm đềm phẳng lặng, bạn như đắm mình qua xứ sở thần tiên.

 

 

Ngồi trên thuyền quan sát xung quanh tuyệt mỹ, bức tranh sống động mà tạo hóa ban tặng cho con người, một kiệt tác đáng nhớ khi chạm đất lành Huế thương! say vì cảnh đầy thi vị nếu lỡ đến đây rồi hổng muốn đi.

 

 

Vườn quốc gia Bạch Mã

 

Không thể bỏ qua Vườn quốc gia Bạch Mã, điểm check in thú vị dành cho các bạn trẻ muốn phiêu lưu lên đó. Cách 16 km khi lên đến đỉnh và trải nghiệm những thú vị nơi đây.

 


Đi tới đây, bắt gặp ngọn gió nóng không tả nổi, nó thổi vào xe hừng hực, có khi không chịu được vì ngang trưa nên phải đóng cửa kính bật máy lạnh trong xe. Cảm giác hơi lạnh tỏa ra xua đi cái nóng rang ngoài trời. Và thế là bác tài tiếp tục lăn bánh thẳng tiến quốc lộ 1A.

 


Rời kinh đô Huế, tiếp giáp với miền đất này là Quảng Trị. Bạn sẽ lần lượt đi thăm từng nơi như Trằm Trà Lộc, Hướng Hóa, Sân bay Tà Cơn, Cửa khẩu Lao Bảo, Nhà tù Lao Bảo,Thác Chênh Vênh, Động Prai,Thác- Động Tà Puồng, Thác Ồ Ồ, Vĩnh Linh, Mũi Trèo, Mũi Lay, Khu danh thắng ĐakRông, Cầu treo ĐakRông, Suối nước nóng Klu, Gio Linh, Bãi biển Cửa Việt, Đồi cát vàng Nhĩ Hạ, Căn cứ Cồn Tiên- Dốc Miếu, Hải Lăng, Bãi biển Mỹ Thủy, Làng cổ Bích La, Chợ Phiên Cam Lộ, Bãi biển Cửa Tùng, Đảo Cồn Cỏ, Địa đạo Vịnh Mốc, Thành cổ Quảng Trị, Thánh địa La Vang, Nghĩa trang Trường Sơn, Cầu Hiền Lương và sông Bến Hải.

 

 

Cầu Hiền Lương - sông Bến Hải

 

Nếu có thời gian và điều kiện thong thả, bạn tha hồ vi vu những nơi nổi tiếng này.

 

 

 

Địa điểm tiếp theo chúng ta đến đó là một nơi rất cổ:

 

Đi qua Quảng Trị

Nhớ ghé cổ Thành

Địa danh xứ sở

Từ thuở xa xưa.

 

 

Trong suốt chiều dài lịch sử, với vị trí là trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa của tỉnh, Thành cổ Quảng Trị không chỉ có vai trò to lớn đối với sự phát triển của địa phương, mà còn vị trí quan trọng to lớn đối với tiến trình phát triển của dân tộc.

 

 

Đặc biệt trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ thị xã- Thành cổ Quảng Trị 49 năm qua vẫn luôn là bản tráng ca hào hùng của toàn thể nhân dân cả nước, là bức tranh đẫm máu với bao trận đánh anh dũng đã làm nên kỳ tích, dành lại độc lập cho dân tộc, quét sạch ngoại xâm ra khỏi bờ cõi đất nước ta.

 

 

Hiện tại bảo tàng thành cổ vẫn còn có những di vật, và những bức thư bộ đội gởi vĩnh biệt gia đình trong thời gian xảy ra trận đánh này. Thành cổ được xếp vào Di tích quốc gia đặc biệt và là điểm thu hút hấp dẫn khách tham quan trong và ngoài nước. Song do lượng bom mìn còn tồn đọng nên di tích thành cổ trở thành nghĩa trang chung để tưởng niệm liệt sỹ, không thể khai thác làm du lịch.

 

 


Mưa chùm giăng một góc trời
Dường như sắp tưới giọt mưa nửa ngày

 

 

Phía trước là bầu trời bỗng chốc âm u, mây xám xịt kéo đến, lúc này băng qua địa phận Đồng Hới, Quảng Bình. Đi tiếp đoạn đường Hồ Chí Minh vượt qua rất nhiều đèo dốc uốn lượn quanh co, càng đi càng thấy sợ hơn đôi chút, vì mỗi lúc một lên cao. Nhìn từ trên xuống dưới rừng nguyên sinh ngập tràn.

 

 

Lúc này mưa xối xả tuôn, sương mờ bao phủ, đường không chút sáng, xe bật đèn pha và cứ thế tiến về phía trước. Trời ngã bóng râm, mới sáng đó mà như sập tối, không gian bao trùm dày đặc sương mù. 

 

 

Men theo đường mòn Hồ Chí Minh, chúng tôi cứ thế lên đèo, phải vượt qua cả mấy chục ngọn núi, càng đi càng xa thăm thẳm vạn dặm. Phía trước càng tối mịt mờ, bóng đêm bắt đầu bao trùm. Trên đường đi không một chiếc xe qua lại, điện đường không có, tim đập chân run lẩy bẫy. Cứ dõi mắt về trước kính xe ô tô, cây gạc nước mưa cứ qua phải rồi qua trái. Bác tài chăm chú nhìn và đi chầm chậm bám theo sườn đèo. Chưa bao giờ mà xa vời vợi như lúc này.

 

 

Vượt đường mòn Hồ Chí Minh ơi!

Xe ta thẳng tiến Quảng Bình nơi

Còn bao địa danh chưa đến hỡi?

Phiêu lưu đèo dốc lượn cong hời!

 

 

Lẽ ra đi đường quốc lộ 1A sẽ không có cảm giác hoảng sợ như thế. Ở đó sẽ đông người, có nhiều nhà san sát các tuyến phố. Đằng này băng đường mòn vắng tanh, lạnh ngắt, không một bóng người qua. Cũng may mắn vì trên chuyến phiêu lưu lần này ai cũng chuẩn bị tâm lý và sự dũng cảm, kiên nhẫn để chọn đường đèo ngang mà  ngắm cảnh tiên chứ đi đường hầm thì có lẽ sẽ không nhìn thấy được những cảnh đẹp tự nhiên của núi rừng vùng cao như thế nào.

 

 

Cún đương lạc đường 

 

Lúc đương đi có hai con đường phía trước, chúng tôi đang phân vân không biết chọn lối đi nào là gần tới đích trước. Thế là bật Googgle lên và hỏi, chị kia trả lời đường mòn Hồ Chí Minh. Vậy nhắm mắt cùng đi theo sự hướng dẫn của chị ấy mặc dù con đường này chưa đi bao giờ nên cũng hy vọng sẽ nhanh hơn dự kiến.

 

 

Thầy trò đi ngắm cảnh tiên

 

Đất khách quê người lạnh lắm luôn

Đường xa vạn dặm gặp mưa phùn

Dừng chân Kẽ bàng Phong Nha động

Cảnh đẹp ngút ngàn mây, nước, non.

 

 

Cảnh thiên nhiên hiện ra trước mắt thật thơ mộng. Núi cao vời vợi có những ngọn cao thấp nối liền kề. Mặt nước hồ xanh trong đẹp làm sao. Êm đềm phẳng lặng không có sóng. Thuyền nhấp nhô sát ven bờ chờ đón đoàn khách tham quan.

 

 

Động Phong Nha nổi tiếng bởi 7 cái nhất, không chỉ khiến du khách say lòng mà còn được UNESCO công nhận là Di sản thiên nhiên thế giới có những vẻ đẹp hấp dẫn mà mọi đam mê khám phá của du khách không nên bỏ qua nơi này.

 

BẾN ĐỢI

Một chiếc du hành lướt trên sông

Mùa này vắng vẻ lạnh ngõ hồn

Chỉ tại mưa về giăng khắp nẻo

Áp thấp nhiệt đới phủ miền Trung.

 

 

Mặt hồ xanh ngọc đẹp như mơ

Thuyền không rẽ sóng, cập bến chờ

Khách sang sông ít, thưa người đợi

Du lịch khơi dậy cuối tháng nơi.

 

Bạn không chỉ hòa mình vào cảnh sắc non nước hữu tình , đẹp như tranh vẽ mà còn được tận mắt khám phá bàn tay kỳ diệu của tạo hóa từ xa xưa.

 

 

Du khách Phạm Quang Năm đang ở Động Thiên Đường

 

Động nằm trong vườn quốc gia Phong Nha- Kẽ Bàng thuộc xã Sơn Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, cách thành phố Đồng Hới về phía Tây Bắc khoảng 45 km. Với chiều dài 8 km, Phong Nha thật sự nổi bật nhất có nhiều hang động đẹp, thạch nhũ bắt mắt.

 

 

 

Tất cả làm nên vẻ đẹp hùng vỹ, mang tới cảm giác lý thú, thư thái và dễ chịu cho du khách tới đây tham quan. Mệnh danh "Thiên Nam đệ nhất động", "gió luồn qua kẽ rằng: vì sở hữu những măng đá rũ xuống ở cửa hang, tạo nên hình ảnh biểu tượng đúng với tên gọi của nó.

Là động có hang nước dài nhất 28 km

Động có cửa hang cao 10 m, rộng nhất hiện nay 20-25 m

Động chứa bãi cát và bãi đá ngầm rộng, đẹp nhất

Động có hồ ngầm đẹp nhất

Hệ thống thạch nhũ trong động đẹp, hùng vĩ với nhiều hình thù nhất

Động sở hữu sông ngầm dài nhất nước ta 1,500 m

Động có hang khô rộng và đẹp nhất.

 

 

 

Rời thiên đường đẹp như mơ, ta tiếp chặng đường còn dở dang phía trước. Lại lên đèo theo sườn dốc núi cheo leo. Bao lần đi phượt, chưa lần nào dài thời gian đến vậy, đi hoài mà vẫn cứ không tới, càng trông càng nóng ruột vô cùng.

 

 

Đèo ngang

 

Đường đèo uốn lượn quanh co
Vừa lên đến đỉnh sương mờ giăng ngang.
Núi đồi cây cối ngắt xanh
Và cơn mưa tới phủ quanh Quảng Bình.

 

 

Cây xăng ngã 3 Pheo

 

Thế rồi đương đi thì xe báo đèn tín hiệu hết xăng, nỗi lo sợ khi trước mắt không thấy cây nào. Trời chập choạng tối, cầu mong đừng có dừng lại và mắc ở giữa nơi rừng núi trùng điệp ấy. Vừa thoát ra khỏi đèo ngang, mừng hết chỗ nói khi biển báo có cây xăng trên đường. Xe cứ tiến nhanh về nơi đấy, rồi em ấy được uống ngập xăng, một cơn khát sau khi vượt gần 700 km do đi đường mòn. 

 

 

Sương mù trên núi vây quanh

Cảnh tiên như đã dần dần hiện theo

Chiều trôi êm ả lưng đèo

Gió ngàn lạnh buốt, ngoằng nghoèo đường cong.

 

 

Lúc này đã sắp 7 giờ tối, chỉ còn một đoạn nữa qua Khe Ve, cây xăng Pheo, rồi cứ tiếp đó mà chạy. Cuối cùng cũng đã đến nơi cần ghé. Một ngày quá vất vả và mệt nhoài khi ở trên xe chạy xuyên tuyến không nghỉ trưa, chỉ kịp dừng lại nạp năng lượng 30 phút rồi đi tiếp. Xuống xe, nhớ lại mà hãi hùng hơn thế!

 

 

Lần đầu tiên vào nhà người quen của Thầy Cô, bắt gặp một không khí đầm ấm tỏa ra quanh nhà,có một sự chuẩn bị khá đặc biệt, người dân nơi đây hiếu khách lắm. Nghe tin có người lạ vào làng, thế là Bác Bí thư, chủ tịch và già làng cùng bà con nội ngoại đến đông đủ để chào đón đoàn khách từ Đà Nẵng vào thăm chơi.

 

 

 

Đặc biệt các món ăn đã chuẩn bị rất chu đáo, toàn là đặc sản rừng chỉ có cở vùng núi cao mới có như heo rừng, gà rừng, bò rừng...

 

 

Gà rừng rô ti

 

 

Heo rừng xào sả ớt

 

Khâu đón tiếp và những câu chuyện cũng bắt nguồn từ đây. Cũng là người Quảng nhưng Quảng Nam khác Quảng Bình về giọng nói, gốc bản địa bằng từ địa phương. Phải nói chậm rãi, từ từ hai bên mới có thể hiểu được đôi chút,nếu dùng tiếng địa phương mà nói nhanh quá cũng không hiểu gì luôn á. 

 

 

Mít non luộc chấm mắm ruốc 

 

Bữa cơm chiều muộn cùng mọi người trong ngôi nhà nhỏ ở vùng cao thật ấm áp vô cùng, ngồi nói rôm rả, kể cho nhau nghe bao điều về cuộc sống quanh ta. Sự kết hợp hai tỉnh tuy quen mà lạ, tuy lạ mà quen. Thế rồi kết nhau ở chữ "tình".

 

 

Mẹ dắt con về Thanh Lạng nghe

 

Gà gáy canh tư, ba mẹ bạn ý đã dậy nấu cháo gà rồi, trời vẫn còn tối, màn đêm dày đặc, nhen nhóm bếp củi than ấm nồng trong gian nhà nhỏ, hơi ấm tỏa ra. Khoảng 15 phút nồi nước luộc gà đã sôi, và em gà rừng được tắm trong nước. Với cách làm thịt khá nhanh và gia vị ướp vào thật thấm nên nhìn tô cháo nóng hổi mà ấm bụng khi thức dậy ở một nơi xa.

 

 

 

 

Tiếp tục lên đường sớm mai hỡi

Cảnh sắt thiên nhiên đón gọi mời

Bình minh trên núi cao vời vợi

Dặm trường thăm thẳm phía trước ơi!

 

 

Phượt qua bao khoảng xa xôi, không hề nản lòng, chân cứ muốn thôi thúc trên cuộc hành trình không ngắn ngày. Đi tìm miền đất lạ có gì hay, để rồi từ đó đúc kết lại những trải nghiệm nơi xứ lạ. Sau này nếu không còn cơ hội ghé sang lần nữa, ta có thể mở ra xem lại nó để đỡ nhớ thêm.

 

 

Ở nơi này sang Hè bất chợt mưa

Rớt từng giọt xuống ao sâu đầy cá

Ngồi hóng quen những hạt tuôn rơi lạ

Mát hồn ta song lạnh cóng thịt da...

 

 

Em đi giữa trời mưa tháng Ba

 

Rét tháng Ba thật không nghĩ ra

Sáng thức dậy ở một nơi xa

Nhìn quả đồi ở ngay trước mắt

Cây cối bạc ngàn sương phủ đầy nha...

 

 

Sáng nay vừa nghe tin áp thấp nhiệt đới đổ bộ vào khu vực từ miền Bắc xuống miền Trung, bỗng dưng không khí lạnh tràn về. Gió mùa Đông Bắc ghé sang lạnh lẽo. Mở cửa sổ nhìn ra là núi đồi bao phủ, mờ mờ ảo ảo, trời âm u, không một chút nắng ư?

 

 

Ngày mới xinh tươi đón sương mờ

Đường lên xứ Lạng đẹp như mơ

Hành trình nhà cổ đương tiếp nối

Chu du ngôi làng nhỏ nên thơ.

 

 

Buổi sáng chớm lạnh ở vùng cao

Thầy trò đi bộ thể dục nào?

 

Mưa bắt đầu rơi từng hạt phun nhè nhẹ, lát sau lại mưa cơn và dai dẳng không dứt. Đi thăm quanh từng ngôi nhà gỗ trong làng.

 

 

Bình minh trên nẻo cao

 

Con đường dẫn lối vào ngập nước vừa ngang mắt cá, ướt cả đôi hài xinh xắn khi băng qua các lối nhỏ rẽ vào nhà. 

 

 

Nụ cười rạng rỡ ngày mới ở xứ Lạng

 

THĂM NHÀ GỖ...

 

Những ngôi nhà gỗ

Kiến trúc như nhau

Mọc san sát đường ra vào

Tình làng nghĩa xóm dạt dào thân thương.

 

Tuyên Hóa quê hương

Ao sâu đầy cá

Đặc sản rừng ngon đúng lạ

Mùa Xuân trên núi, nở hoa quanh vườn.

 

Mưa cứ mãi tuôn 

Trở lại mùa Đông

Bỗng dưng lạnh cóng rét run

Về quê thanh tịnh mưa phùn giăng ngang.

 

 

Phải nói rằng đến tận thời điểm này vẫn còn những ngôi nhà cổ thật lạ. Kiến trúc của cả làng đều một mô típ giống hệt y chang. Nhà ba gian rộng thênh thang theo chiều ngang. Bên ngoài dựng gỗ sắp lớp đóng vào nhau để che chắn quanh ngôi nhà. Đi hết làng trên xóm dưới thuộc thôn 4, thôn 5, Thanh Lạng, xã Thanh Hóa, huyện Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Bình ta mới thấy nét độc đáo này.

 

 

Nét cổ xưa vẫn còn

Mộc mạc và chân phương

Những ngôi nhà rất cổ

Tình cảm đầy luyến thương...

 

 

 Team Blog Quảng Nam

 

Ở đây đồng bào dân tộc Mã Len sinh sống. Thoạt nhìn giống người Kinh, giọng nói thì Quảng Bình, có thể miền Bắc pha vào, nhưng có một điều đặc biệt là hữu tình và mến khách y như người Quảng Nam ta. Hễ nghe tin có khách lạ vào nhà, họ đón tiếp rất nồng hậu. Tưởng chừng như bà con hàng xóm quen thuộc quá chừng mà bấy lâu nay người dân đất Quảng mình vẫn vậy.

 

 

Ngôi nhà nhiều kỷ niệm lần đầu đến đây

 

Họ rất thân thiện, gần gũi, hòa đồng, rất tội và rất chân thật, rất giản dị, mộc mạc, chất phát như ở quê tôi. Có món gì họ đều đem ra đãi khách cả. Nơi đây tự cung tự cấp, tự sản xuất ra và tự dùng nên không lệ thuộc nhiều. Chủ động trong mọi tình huống, cây nhà lá vườn, động vật nuôi hoặc trên rừng không thiếu, cứ thế lai rai qua ngày mà hay. 

 

 

Nhà ông bà nội bạn ý

 

Sang nhà ông cụ Phúc, nhìn cơ ngơi đồ sộ quá, phía trước nhà có 3 ao cá, ao nào cũng đầy ắp, mỗi con cá có trọng lượng khoảng 7-8 cân. Cụ cho cậu con trai một ao, còn lại hai ao để cụ nhâm nhi qua ngày, đặc biệt không đem ra chợ bán như các nhà khác.

 

 

Ao cá thơ mộng

 

Trong nhà cụ nuôi thêm 6 con nhím to, lông dài, vuốt nhọn, con nào con nấy chắc nịch, nhìn mà sợ thật đấy vì lần đầu mới chộ nó. 

 

 

Nhím rừng lần đầu thấy đây

Chúng to lắm đấy lông dài cứng ghê

Ngắm rồi mà sợ chưa tề

Sáu con đùa giỡn hả hê trong lồng.

 

 

Nhà gỗ 

 

Ngồi nghe ông cụ kể chuyện thao thao bất tuyệt về những con người xứ bản địa này. Cuộc sống thường nhật diễn ra và công việc gắn liền với họ. Ở đây nông nghiệp là chính, cũng cây cối vườn tược, nuôi lợn, gà, bò, cá....

 

 

Ấm áp tình thân

 

Trồng keo lá tràm, trồng rừng để lấy gỗ. Nhà nào cũng toàn chất liệu gỗ Lim, bên cạnh nhà cổ cũ kỹ kia lại xuất hiện những ngôi nhà gỗ rất mới, sang trọng và bắt mắt.

 

 

Không gian thiết kế mỗi nhà cũng na ná giống nhau, chỉ khác là đường chỉ viền gỗ tạo dáng mỗi nhà mỗi kiểu. Sườn cột y như khuôn khổ, để trụ cho ngôi nhà vững chắc, cách trang trí bày biện bên trong cũng ba gian. Nhà nào cũng đóng tủ lip phê cỡ lớn hình chữ nhật làm trang bàn thờ. Khác với quê mình Quảng Nam làm bằng tủ đứng nhỏ hình vuông. Đi dạo khắp quanh nhà, chỗ nào cũng đẹp, cũng sang cũng quyến rũ, nhìn càng thấy nét lạ nhiều hơn thế.

 

 

 

Không gian nhà gỗ bên làng nhỏ

Thanh Hóa địa phương ngõ uốn cong

Ba gian rộng lớn thênh thang ngắm

Đi hết cuối thôn hổng hết nhà...

 

 

Khép lại một ngày nữa, trời đã tắt bóng, vẫn mưa dai dẳng, đêm lạnh, gió rít qua khe cửa, nằm sát cửa sổ nên nghe từng thanh âm của tiếng mưa rơi, tiếng gió gào thổi mạnh qua, ôi lạnh cóng rét run quá chừng. Ai nghĩ tháng Ba cuối mùa Xuân mà như Đông về ấy nhỉ? Trong khi quê mình xứ Quảng trời nắng to, lúc đi ngày đầu qua tới địa phận Quảng Trị đã gặp gió Lào nóng bỏng phải bật máy điều hòa trong xe mới tiếp tục ngồi xuyên suốt dọc đường đi. Tranh thủ chợp mắt tí chứ canh ba canh tư gà gáy sáng rồi.

 

 

CẢNH NÚI ĐỒI

 

Mây buồn âm u

Trên núi sương mù

Trời không chút nắng

Cứ ngỡ mùa Thu

 

Bê bò ung dung

Ngắm cảnh trên rừng

Mắt nhìn ngơ ngác

Chiều hoàng hôn buông.

 

Núi kề nhấp nhô

Dưới nước ao hồ

Có con cá nhảy

Cạnh đồi cỏ non

 

Băng qua đường mòn

Xe thênh thang chạy

Dõi mắt hướng ấy

Lạnh còn bao vây.

 

 

Tiếp tục lối mòn cứ mãi theo, trên con đường đất đỏ mưa giăng đầy, trẻ em trong xóm tung tăng cắp sách đến trường làng. Xa thật xa, mới có một ngôi trường, nhìn cảnh cha mẹ dẫn con đi học theo lối đi bộ nếu gần, đoạn xa thì đèo đi. Tới cổng thì dưới đất nhìn lên trên đồi cao, trường nằm ngay trên đó. Đợi tới giờ tan học về mà nóng ruột, cha dõi mắt ngóng chờ trên tít cao xanh. Lối rẽ vào trường Tiểu học Bắc Sơn rất bé, trời mưa đường trơn trợt, những bàn chân nhỏ nhắn rảo từng bước lê thê. làm tôi sực nhớ lại ngày xưa thời cấp 1, cũng đi đường đất đỏ, mà như xe máy cày máy lồng dẫm lên, thấy trời mưa là sợ lắm rồi. Bọn trẻ thì vui mừng khi được đi học trở lại sau mùa Covid vừa qua. 

 

 

Không biết thời tiết bất chợt, nắng mưa thất thường, lúc đi ở xứ Quảng Nam - Đà Nẵng nắng cháy, chói chang và oi bức, cây cối không một chút gió thổi, đường nhựa hừng hực phả hơi nóng lan ra. Rứa mà lên đèo bắt gặp gió thoảng mạnh qua, rít bên khe cửa xe, lành lạnh. Đi tiếp lại thấy sương mù dày đặc bao quanh, rồi âm u và mây mờ, lúc này đã có dấu hiệu trời sắp chuyển giông. 

 

 

 

Bếp lửa hồng ấm áp

Xua tan rét tháng Ba

Trong gian nhà bé nhỏ

Tình thương mến mặn mà.

 

Khí hậu mát mẻ trên đồi vùng núi cao tại Tuyên Hóa, Quảng Bình giáp ranh giới Hà Tĩnh. Sáng thức dậy 19 độ, hơi bị lạnh cơ đấy! Tối nhen nhóm bếp lửa củi nấu bằng cây rừng và than đỏ rất đượm. Ấm áp hẳn lên khi ở đây vẫn còn mùi khói bếp khi chiều lên bản thượng. Quây quần trong gian bếp nhỏ mà nhớ thời ấu thơ quá chừng khi bà ngoại tôi còn sống. 

 

 

Bên dòng sông  phẳng lặng

 

Hành trình vượt đèo ngang đến với vùng núi "Quảng Bình quê ta ơi" là những ngày đầy ắp kỷ niệm của đoàn khách từ mảnh đất Đà thành vi hành lên xứ Lạng. Đi và về khoảng gần một ngàn tư cây số, băng qua không ít ngọn đồi, quả núi và rất nhiều dốc đèo uốn lượn quanh co. Ấy vậy mà bác tài chăm chỉ miệt mài chạy xuyên suốt trên đường Hồ Chí Minh xa xôi đó. Thời tiết bất chợt nắng có, mưa có, gió có và mây mờ cộng thêm sương mù bao phủ. Phải nói rằng một chuyến đi đầy thú vị, trải nghiệm nơi sinh sống của bà con người dân tộc Mã Len ở Thanh Lạng, Bắc Sơn, Thanh Hóa, Tuyên Hóa.  Nơi đây là huyện cuối cùng xa nhất của tỉnh Quảng Bình. 

 

 

Ngày trở về may mắn hơn, trời trong xanh, không một gợn mây, chúng tôi đi lên đường Ba Đồn và theo đường quốc lộ 1A và qua đường hầm, không đi leo đèo dốc như hôm đầu nữa. Thênh thang trên đường thẳng lối, xe chạy bon bon chuyển bánh và gió rít bên tai mát rượi.

 

 

Trên đường về ghé qua thăm mộ Đại Tướng Võ Nguyên Giáp nhưng rất tiếc khi vừa đến Vũng Chùa Đảo Yến men theo đường biển vừa tới nơi thì đọc được thông báo: "Vì tình hình dịch còn diễn biến phức tạp nên gia đình Đại tướng thông báo tạm hoãn khách đến viếng thăm quan". Đọc xong thấy hẫng hụt vô cùng và thật tiếc khi phải quay đầu xe để về lại quê nhà. 

 

 

 

Bác Tài vui tính nhất Team

 

       Tạm biệt những ngày mưa ở miền đất lạ, chúng tôi trở về thành phố biển thân yêu, nơi có con sông Hàn chảy ngược xuôi dòng ra biển lớn. Dừng chân ghé lại Lăng Cô để thưởng thức tô cháo hải sản nóng hổi lót dạ khi sắp trở về nhà. Chỉ còn 2 giờ đồng hồ nữa thôi.

 

 

 

Tạm xa vùng cao nguyên xanh bạc ngàn cây cối sum xuê để về với đất mẹ Quảng- Đà. Khi đi lên rừng khi về xuống biển thuận đường theo bản đồ con chữ S cứ thế. Vừa tới nơi cũng kịp lúc "Đà Nẵng quê ta ơi! hôm nay giải phóng rồi!" Câu hát ngân lên thật hào hùng và khí thế, đoàn chúng tôi đã về đích an toàn. Khép lại ngày dài vào lúc 22 giờ 30 phút.

 

27,28,29/03/2022

# NHÀNH CỎ NON

Vũ Hoàng Phương Thảo

Team Blog Quảng Nam

 

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags