.jpg)

Nhà thơ Điểm Lê
MƯA QUA MIỀN TUỔI THƠ
Đó là buổi tan trường năm Uyên học lớp bảy. Trời mưa. Mưa dữ dội. Lại mưa vào lúc tan trường. Uyên đứng nép vào mái hiên đã dột nát của trường, buồn bã nhìn những giọt mưa rơi, mỗi lúc càng nặng hạt. Những cái bong bóng nước, như chơi ú tim trên sân trường, đẹp như những chiếc vương miện thủy tinh, nhưng Uyên đâu còn lòng dạ nào mà ngắm nhìn…Bỗng thấy nhớ mẹ da diết, giá mà…Hai hàng nước mắt lăn dài trên má… “Mẹ ơi!”.
Bố vừa chuyển công tác ra thành phố chưa ổn định nên không thể đem theo Uyên được. Bà nội già rồi chẳng thể đưa đón. Có tiếng xe trong mưa. Uyên lau vội nước mắt
- Uyên! Em không có áo mưa à?
Uyên giật mình nhìn lên, cô Lan đã dừng xe ngay cạnh Uyên.
Cô nhìn Uyên rồi lo lắng nhìn vào nơi xa, khoảng không gian giăng giăng những hạt mưa miền Trung.
- Không chờ được đâu, mưa còn lâu đó! Thôi lên xe cô đưa em về.
Uyên biết mình thật đoảng. Mùa mưa mà đi học không đem áo mưa! Chần chừ vì không muốn làm phiền cô. Nhưng rồi ánh mắt cô không còn nhìn vào khoảng xa mà rọi vào Uyên ấm áp như muốn nói “ thôi nào em không chờ được đâu, hãy lên xe, đừng ngại”. Uyên lên xe. Gió mưa cứ ràn rạt, ràn rạt vào tà áo mưa cô che cho Uyên. Thu người lại và bất giác cảm thấy mình như chú gà con núp trong đôi cánh gà mẹ. Cảm giác được che chở ấy thật khó quên. Chiếc xe đạp cọc cạch của cô giáo lăn một cách khó nhọc trên đường quê đầy ổ gà, bỗng nhiên dừng lại không chịu nghe theo sự điều khiển của cô giáo. Xuống xe, cô bảo:
- Xe tụt xích! Em đứng đợi một chút. Trùm áo mưa lại kẻo ướt.
Trong mưa cô giáo lay hoay bắt xích, mặc cho mưa gió quất vào thân hình gầy gò của cô. Phải mất không ít thời gian chiếc xích bướng bỉnh mới chịu vào đúng vị trí. Cô trò lên xe tiếp tục hành trình trong màn mưa. Hơi thở gấp nhưng cô vẫn tươi cười chào Uyên. “Em vào nhà kẻo ướt”. Rồi vội vã lao vào làn mưa nặng hạt. Bóng cô giáo nhòa đi trong mưa gió tơi bời.
Uyên buồn mất mấy ngày vì không kịp cảm ơn cô, không kịp mời cô vào nhà uống một bát nước ấm, không kịp giúp cô hong khô quần áo ướt sũng vì nhường áo mưa cho Uyên. Ngày hôm sau, cô giáo lên lớp với dáng điệu mệt mỏi, da xanh, người như không còn sức sống... Nghe tin con cô giáo bị ốm, Uyên mới dần hiểu ra sự vội vã của cô, hiểu được cái nhìn vào khoảng xa mưa giăng đầy trời kia. Thương cô giáo quá, thương cái giọng yếu ớt, cố gắng giảng bài của cô. Trời lạnh nhưng sao mặt cô giáo đỏ lựng mồ hôi vã ra... Bỗng toàn thân cô giáo đổ sụp nằm sóng soài trên bục giảng. Cả lớp nhao nhao:
- Cô giáo xỉu rồi! Cô Lan xỉu rồi....
Uyên hoảng hốt phóng ra khỏi bàn chạy đến lay lay cô giáo gào to:
- Cô ơi! Cô ơi...
Người cô giáo nóng hầm hập, tay chân lạnh cóng. Uyên ôm chầm cô giáo và cứ mặc cho nước mắt chảy, cố gọi cô trong tiếng nấc. Cô giáo cũng không mở mắt ra được. Thầy hiệu trưởng và cô Mai dạy phòng bên nghe tiếng la thất thanh của lũ học trò, vội vã chạy đến. Lũ học trò nín thở theo dõi thầy hiệu trưởng và cô Mai hô hấp nhân tạo cho cô giáo. Cô giáo vẫn không tỉnh dậy! Các thầy cô trong trường đem võng tới phụ thầy hiệu trưởng và cô Mai đưa cô giáo đến bệnh viện. Chính trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó đã nảy nở trong Uyên một khát khao cháy bỏng: “Giá mình được làm bác sĩ, trực tiếp cứu cô giáo. Mẹ nó cũng vì bệnh mà ra đi mãi mãi”. Uyên mang máng hiểu ra rằng cô giáo bệnh một phần lỗi là do Uyên. Cô bị ướt, bởi đã nhường áo mưa cho Uyên. Cơ thể gầy gò yếu ớt của cô giáo ngấm lạnh lâu, làm sao mà không ngã bệnh. Tuy một tuần sau cô giáo khỏi bệnh và đi dạy bình thường, nhưng trong lòng Uyên luôn day dứt, hối lỗi.
Bà nội mất vì bệnh. Những ngày buồn nhất luôn có cô giáo Lan và bạn bè kề bên an ủi. Uyên chuyển vào thành phố học. Đem theo ước mơ được làm bác sĩ chữa bệnh cho cô giáo, cho dân làng. Trường của Uyên sang trọng. Thầy, cô giáo đẹp đẽ nghiêm trang, ai cũng đi xe máy hoặc xe con. Đường phố bằng phẳng. Hằng ngày được bố và mẹ kế đưa đón. Uyên chỉ biết học. Học ở trường, học thêm, học ở nhà…như một robot. Cuộc sống đầy đủ nhưng tẻ nhạt, lạnh lẽo… Uyên vẫn không nguôi nhớ về cô Lan tận tụy hết lòng thương yêu học sinh. Nhớ tụi bạn chân chất, người lúc nào người cũng ngai ngái mùi bùn, nhưng nụ cười của chúng bao giờ cũng rạng rỡ, vang ấm cả một vùng quê. Trong Uyên luôn ấp ủ một giấc mơ. Nó luôn trỗi dậy và sống động mãi trong Uyên: ước mơ làm bác sĩ . Ước mơ được chữa bệnh cho cô giáo, cho dân nghèo quê Uyên…
Sau khi ổn định tại bệnh viện huyện, Bác sĩ Lê Thảo Uyên xách xe phóng ngay đến trường. Ngôi trường mái lá ọp ẹp ngày xưa bây giờ đã mái ngói khang trang, học sinh mặc đồng phục đẹp đẽ. Không biết bạn bè cũ của Uyên bây giờ ở đâu? Thầy cô cũ có ai còn dạy ở đây không? Uyên tìm đến phòng hiệu trưởng. Thầy hiệu trưởng bây giờ tóc đã bạc trắng, cặp kính dày cộp trễ xuống trên cánh mũi. Uyên lên tiếng:
- Dạ thưa thầy!
- Ai đây? - Thầy hiệu trưởng ngẩng đầu lên tươi cười hỏi, giọng thầy vẫn còn ấm áp.
- Dạ em là Uyên học sinh khóa 2001 – 2005 của trường ạ! Thầy cho em hỏi cô Lan có còn dạy ở đây không?
- Lan nào?
- Dạ cô Lan dạy Toán, người gầy gầy.
- Ủa em không biết gì à? – Giọng thầy ngạc nhiên pha chút buồn buồn.
- Dạ em chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh cuối năm lớp bảy, đến nay mới về ạ.
- Rứa là em chuyển đi năm 2003 à?
- Dạ!
Giọng thầy chợt chùng xuống, đôi mắt trở nên xa xăm:
- Những năm ấy, trường chúng ta còn rất khó khăn, trường lớp tạm bợ, điều kiện đi lại khó khăn, lại thêm mưa gió lũ lụt liên miên.
Thầy dừng lại gỡ cặp kính ra lau, như thể nó bị mờ, giọng run run xúc động:
- Mùa lũ năm ấy, mấy em học sinh tan học qua sông, không may bị trôi, cô Lan đã xả thân cứu các em ấy. Đến em cuối cùng, cô Lan bị đuối, thân thể bị chìm vào dòng nước hung dữ, hai ngày sau dân làng mới tìm được thi thể.
Nước mắt thầy chảy dài trên má, vai thầy rung rung đến tội nghiệp. Uyên sững sờ khi nghe tin dữ, bật khóc nức nở và thốt lên:
- Cô ơi, em về không kịp rồi!
Ngoài trời lại đổ mưa. Cơn mưa chiều thường xảy ra vào mùa này, lớn và dữ dội. Những cơn mưa đã làm ướt sũng giấc mơ của Uyên. Uyên cứ để nước mắt rơi theo mưa. Nhớ cô Lan, nhớ mẹ quá chừng

Hình ảnh cái chong chóng quay theo gió ôi chao nhớ ngày xưa còn bé quá nè!

Không gian vườn cảnh trước hiên nhà
(Nhành cỏ non vi hành về ngôi nhà quen thuộc để nghe Cô giáo Điểm Lê kể chuyện như đang lạc vào thế giới tuổi thơ)
Tác giả: Lê Thị Điểm
GV Toán, Trường THCS Quế Thuận, Quế Sơn, Quảng Nam
Hội viên Hội VHNT Quảng Nam
*Cám ơn Cô đã gởi bài về Blogquangnam