.jpg)

NỖI NHỚ ĐONG ĐẦY
Có khi Xuân, Hạ, Thu, Đông đến và đi vội vàng, có lúc gió thoảng qua một cơn mát lành rồi ngưng hẳn, có thể mây chầm chậm trôi lờ lững cuối ngày, còn ta buổi chiều thường hay mang chút tâm trạng bâng quơ. Phải chăng mọi thứ đều bắt nguồn từ nỗi nhớ “CHIỀU NHỚ” để rồi ra biển giỡn đùa với sóng nước mênh mông.
Hình ảnh cây đa, giếng nước, mái đình đã trở nên quen thuộc và gắn liền với người dân Việt, dù đi đâu xa ta cũng “NHỚ TÍCH XƯA” với những nét cổ kính rêu phong.
Vào những đêm trăng rằm, trăng mười sáu ta hay ra trước sân nhà ngồi ngắm trăng thanh gió mát, đột nhiên bỗng “NHỚ” đến em, se thắt lòng, đến hao gầy tâm can.
“NHỚ NGÀY ẤY” nhớ cái ngày em đến bên anh thật e thẹn, mắc cỡ, ngượng ngùng, mà công nhận vui thật, ai cũng có những phút giây ban đầu khó tả, nó lúng túng làm sao.
“NHỚ AI” hổng biết nữa mà sao giữa tháng hạ, giữa tuần trăng, ngoài biên ải xa xôi mãi khắc khoải nỗi chơi vơi.
Bao nhiêu lá rụng về cội, dáng mẹ liêu xiêu nhỏ ở quê nhà vẫn mỏi mòn “NHỚ CON” thấp thỏm, cứ mỗi cuối tuần cuối tháng da diếc trông con đi làm xa trở về nhà, tâm trạng cứ vây kín trên vai gầy nặng trĩu.
Mùa Thu đi qua không biết đã bao lần, đêm về trong giấc mộng con chợt “NHỚ MẸ” cứ mơ thấy mẹ về, được mẹ ru ngủ với câu hát ầu ơ dí dầu, mơ những buổi trưa hè mẹ quạt mát cho con chợp mắt, mơ những bữa cơm mẹ nấu thật ngon… vậy mà một ngày kia ông trời đành nở chia cắt tình mẫu tử thiêng liêng, con mồ côi từ dạo đó.
Ba là tất cả của cuộc đời con, ba hy sinh thật nhiều để con khôn lớn, tình cha ấm áp tựa non cao, rồi không biết tự bao giờ ba cũng rời xa con để sang thế giới bên kia gặp mẹ, nhiều lúc “NHỚ CHA” trong vô vọng, vậy là con ở lại với nỗi đau tột cùng và đêm nào cũng nhìn di ảnh mà “NHỚ MẸ CHA” đến nao lòng.
Rồi một ngày bất chợt, em lại rời xa tôi, ra đi không hẹn ngày trở lại, chia tay em mà tôi cứ tiếc nuối vô cùng, có lẽ tôi không đủ khả năng làm cho em hạnh phúc như bao người khác nên đành chấp nhận sự thật cay đắng, tôi lại “NHỚ NGÀY XƯA” nhớ về lúc ban sơ gặp gỡ, em đến thật dịu dàng như làn gió ban sớm ngọt lành, như giọt sương mai long lanh, giờ tụt mất em rồi trong sự luyến thương nhưng muộn rồi.
Chiều tà bóng ngã khi hoàng hôn buông xuống tự nhiên lại “NHỚ VỀ ANH” cuồn cuộn như sóng tuôn tràn, ngồi đếm từng hạt mưa rơi với “NỖI NHỚ RIÊNG TƯ” cứ chạnh lòng sao ấy.
Tháng Bảy về ta thấy mưa ngâu rớt trên ruộng mạ non, chợt nhớ người nông dân quanh năm bám trên ruộng đồng với áo vải sờn nâu đã nhạt màu, chân lấm tay bùn mà vẫn vô tư với công việc mưu sinh của “NHÀ NÔNG”.
Lâu lâu tự dặm hỏi rằng, không biết đã bao lần “NHỚ ANH”, ai cũng đã qua lứa tuổi chập chững bắt đầu quen mới thấy có gì đọng lại, có thể vui có thể buồn hoặc đan xem cảm xúc cho nhau.
“SÔNG XƯA BẾN ĐỢI” với hình ảnh minh họa con sông, dòng nước, bến đò mỗi khi chiều về ta hay ra đấy đã trôi dạt vào miền ký ức, lâu lâu gợi nhắc làm nhói lòng hơn thế.
Những đêm buồn cô lẻ bỗng dưng “NHỚ BẠN” hiền, ta mượn chén rượu Hồng đào xứ Quảng để nhâm nhi, nâng chén tiêu sầu chỉ mình ta đơn chiếc dưới ánh trăng buồn gầy héo mòn mỏi từng đêm khuya vắng.
Nhiều hôm ra ngắm biển thấy chiếc thuyền nhô nhấp trên dòng nước mà đỡ quạnh hiu, câu chuyện “THUYỀN BIỂN” đã thêu dệt bao đôi lứa nên duyên, có những lúc giận hờn vu vơ, thuyền lại rời xa biển cả, lênh đênh và dạt trôi vào bờ, chỉ còn sóng nước mênh mông rợn ngợp mà thôi. Có lúc lâu ngày gặp lại thuyền biển lại quấn chặt lấy, không thể tách rời như bộ đôi vậy, thật cảm động.
Đi xa luôn là tâm trạng của những đứa con xa nhà, luôn mang trong tim mình hình bóng quê hương nhưng vì bộn bề công việc nên đếm tờ lịch mà không chọn được ngày về, nhất định cuối năm Tết đến sẽ ghé, “NHỚ QUÊ HƯƠNG” đó là tâm trạng không xa lạ của con cái nhưng vẫn đau đáu nhớ về quê, nhớ thật nhiều buổi chiều nghiêng bóng nắng, có hàng cau sừng sững trên xóm vắng xôn xao.
Vâng! Cùng một chữ “NHỚ” mà hầu như các thi sĩ đều có tâm trạng không ai giống ai, đã quen rồi với “đêm thơ thứ năm” hò hẹn, nơi giao lưu gặp gỡ của các bạn yêu thơ và thich sáng tác thơ hôm nay tiếp tục với chủ đề “NỖI NHỚ ĐONG ĐẦY” với thể thơ “thất ngôn”. Thân mời cả nhà cùng chiêm nghiệm qua hàng loạt bài thơ viết về nỗi nhớ của các thi hữu trong trang “Quảng Nam đất mẹ nghĩa tình”. Hãy mạnh dạng like và bình luận để động viên tinh thần cho người cầm bút có thêm động lực thổi hồn vào thi ca.
Tác giả: Vũ Hoàng Phương Thảo.
CHIỀU NHỚ
Liêu xiêu trên biển vắng chiều nay
Nỗi nhớ thương ai lại dâng đầy
Sóng biếc cứ vờn trên gió cát
Hồn buông sóng sỏai với ngàn mây
Sắc tím hắt lên màu mắt nhớ
Cánh nhạn mờ xa quá mịt mờ
Hỏi lòng trà sao nhớ vậy
Buông hồn mơ mộng cõi ngu ngơ
Thương lắm làm sao em có biết
Tình anh trào dâng đầy thắm thiết
Hỡi cánh én nhỏ cuối trời xa
Có nhớ anh không ơi nhỏ à....
Tác giả: Tạ Hiển. 14/7/2019.
NHỚ TÍCH XƯA
Cây đa giếng nước cái đình làng
Bao đời gìn giữ khá nghiêm trang
Nhớ khi xưa từ thuở hồng hoan
Cha ông ta gầy dựng khai hoang
Con cháu tiếp bước được mở mang
Đình làng đời đời lưu danh rạng
Ngời ngời muôn thuở trường tồn sanh
Tích xưa lưu mãi chốn đình làng
Tác giả: Nguyễn Hùng :16/7/2019
NHỚ
Nhớ lắm em ơi sắt se lòng
Nhớ từ buổi sớm tới tối luôn
Nhớ em dâng tím màu mây đấy
Nhớ ngó trăng xa thấy hao gầy
Phương xa em ơi em có thấy
Giữa trời trăng sáng đã lên đây
Ngày dài hoang hoải ôi nỗi nhớ
Phương ấy có buồn có bơ vơ
Đêm nghe dế buồn rên than thở
Gieo rắc cung sầu thấy bơ vơ
Sông ngân nổi trắng kìa bến đậu
Em có thấy lòng nhớ anh không .....
Tác giả Tạ Hiển. 14/7/2019.
NHỚ NGÀY ẤY
Nhớ ngày ấy em đến bên anh
E ấp thẹn thùng anh mãi trách
Anh yêu thật lòng em biết không
Đã yêu rồi sao còn né tránh
Tình yêu đầu khi tuổi còn xanh
Nên em sợ lòng người thay đổi
Thử lòng anh một chút thôi mà
Tin anh nhé trọn đời bên anh
Tác giả: Nguyễn Hùng,16/7/2019
NHỚ AI
Nhớ ai mắt biếc lệ em cài
Giữa hạ trăng nồng bóng liêu trai
Ai bước chân đi ngoài sương gió
Để giấc mộng sao nó u hoài
Anh có thấy không ngoài biên ải
Có nghe trong gió tiếng em vang
Có nghe con tim mình khắc khoải
Một chút xao lòng nhớ em không…
Tác giả: Sương sớm long lanh,14/7/2019.
NHỚ CON
Nhớ con mà mắt mẹ mỏi mòn
Chiều mẹ ngồi bến đò trông con
Bao lần con hẹn mẹ về thăm
Bao lần mẹ lại khóc đầu thôn
Đếm từng lá rụng cây không còn
Nhớ con dáng mẹ lại hao gầy
Đêm không ngủ mắt còn đỏ hoe
Canh thâu hiu quạnh mẹ mỏi mòn
Tác giả Nguyễn Hùng,16/7/2019
NHỚ MẸ
Bao năm cách biệt rồi mẹ ơi
Con trẻ bơ vơ chốn trần đời
Một thân con biết tính sao đây
Đêm buồn nhớ mẹ nước mắt rơi
Mẹ ơi con yêu mẹ suốt đời
Chốn cửu tiền mẹ có hay không
Ngày con nhớ đêm con lại mong
Gặp một lần dù mơ mẹ ơi
Tác giả: Nguyễn Hùng,16/7/2019
NHỚ CHA
Công dưỡng dục con trẻ khắc ghi
Suốt một đời mãi mãi không phai
Rồi một ngày con phải xa cha
Đêm buồn nước mắt khóc biệt ly
Con ngậm ngùi không nói được gì
Giờ đây con vắng bóng cha rồi
Trần gian con trẻ buồn quạnh hiu
Ơn cha suốt đời nguyện khắc ghi
Tác giả Nguyễn Hùng,16/7/2019
NHỚ MẸ CHA
Hẹn mãi mà lâu con chưa về
Mẹ cha đợi ngóng mỏi mắt ghê
Hết sáng rồi chiều ra đầu ngõ
Nhìn tới nhìn lui hổng thấy nghe.
Mùa hè nóng bỏng gắt gay hơn
Trông cho đổi cơn gió mát nè
Cây đứng lặng thinh sừng sững đó
Hẹn mãi mà lâu con chưa về./.
Tác giả Nắng Thu, 16/7/2019
NHỚ NGÀY XƯA
Chiều tắt nắng nhạt rồi em ơi
Hoàng hôn buông xuống vừa tới nơi
Em đi để mình anh lặng lẽ
Dõi mắt xa xăm cuối chân trời.
Chiều tím hồn anh chợt ngẩn ngơ
Say trong tiếng nhạc đệm ru hời
Cạn chén men say sầu vạn nỗi
Chiều tắt nắng nhạt rồi em ơi!
Tác giả Nắng Thu,16/7/2019
NHỚ VỀ ANH
Phương xa anh có nhớ em không?
Chiều tà bóng ngã hắt hiu lòng
Buồn trông chiếc bóng mà cô quạnh
Ôm cả khoảng trời hư ảo không?
Em ngồi đếm từng hạt mưa tuôn
Giữa mùa hè nắng cháy bỏng luôn
Bất chợt rớt rơi nghe mát rượi
Phương xa anh có nhớ em không?
Tác giả Nắng Thu,16/7/2019
NỖI NHỚ RIÊNG TƯ.
Khoảng không nào mình em chơ vơ
Lạc trôi vào sát tận bến bờ
Lần lựa mãi chưa dịp bày tỏ
Đêm tương tư giấc không tròn đó
Mưa bất chợt về giăng ngang ngõ
Ướt mi hoen mắt mỏi đợi chờ
Ngày hạnh ngộ mong gặp anh hỡi
Khoảng không nào mình em chơ vơ./.
Tác giả PTVH- Nhành cỏ non,16/7/2019
NHÀ NÔNG
Tháng bảy chợt nhìn hạt mưa ngâu.
Tròn xoe rớt xuống thật thảm sầu.
Lối nhỏ đường đi bỗng thấy nhớ.
Ruộng mạ non tơ xanh ngắt màu.
Bạc hơn áo cũ vai sờn đó.
Mỗi ngày ra đồng có sao đâu.
Nghề nông vất vả không ngại khó.
Chân lấm tay bùn với con trâu .
Tác giả Nắng Thu ,13.7.2019
SÔNG XƯA BẾN ĐỢI
(Thất ngôn bát vận đồng âm)
Chiều đi qua chạnh lòng da diếc nhớ.
Ngắm sông quê nối nhịp ở hai bờ.
Bóng nắng sót lại cuối dòng sông nhỏ.
Mênh mông buồn nhớ thưở còn thơ.
Vẫn êm đềm dòng chảy Hạ mơ.
Có xa đâu mà ngóng với chờ.
Thuyền vẫn đó, bến đợi còn yên đó.
Lênh đênh trưa hè lạc lối vườn thơ.
Tác giả Nắng Thu,14/7/2019
NHỚ ANH.
Biết anh tự thủa cuối mùa xuân
Í ới gọi nhau xích lại gần
Từ đó hôm nào anh biết không
Xuyến xao xao xuyến cả tâm thần
Mắt biếc ngập ngừng mái tóc nghiêng
Em nhìn e thẹn để làm duyên
Anh cười bảo rằng sao mắc cỡ
Anh đấy em ơi tính thật hiền
Từ đó em anh mối tình chung
Em mơ có được phút tương phùng
Anh ơi chúng mình xa nhau quá
Em biết làm sao khỏi lạnh lùng
Dẫu biết là yêu phải nhớ nhung
Là thương anh lắm anh biết không
Nhớ anh đêm qua nằm ngủ mớ
Gọi tên anh đó có động lòng
Thiệt tình em nói đó anh ơi
Từ trái tim em cất lên lời
Vui nhé mỗi ngày ta vui nhé
Bến đợi bên này em nhớ anh.....
Tác giả Sương sớm long lanh.15/7/2019.
NHỚ BẠN
Ta tìm quên trong chiều hạ vàng
Có chút gì cứ mãi giăng ngang
Trong tâm tư thiết tha nhớ bạn
Người cùng ta cạn chén men nồng.
Về xứ Quảng cùng ta nhé bạn
Nâng ly rượu hồng đào ngon hơn
Ngồi ngắm dòng sông im, gió lặng
Ta tìm quên trong chiều hạ vàng.
Tác giả Nắng Thu,16/7/2019
THUYỀN BIỂN
Biển cách xa thuyền biển nhớ mong
Ngày đêm nổi sóng biển thét gào
Từng ngày đếm đong biển ao ước
Đợi đến khi nào khỏi nhớ mong
Thuyền rời xa biển khóc bao nhiêu
Bờ cát hong đưa nắng gió nhiều
Bỏng rát lòng thuyền đau đớn lạ
Thuyền chờ cơn gió với biển phiêu
Biển thuyền gặp gỡ mừng khôn xiết
Quấn quýt ngày đêm mãi miết ghê
Ôi tình thuyền biển yêu đến thế
Muôn đời thuyền biển khúc tình mê....
Tác giả Tạ Hiển.
NHỚ BÀ TÔI
Sinh ra hổng thấy bà nội tôi
Chỉ nghe ba mẹ kể lại thôi
Khi tôi chưa đầy mười hai tháng
Nội bế trên tay sướng nhất rồi.
Lớn lên thiếu vắng tình bà cháu
Thèm nghe chuyện cổ tích xưa thôi
Nũng nịu đòi bà bồng bế mãi
Mà có ngờ đâu xanh cỏ rồi.
Tác giả Nắng Thu, 17.7.2019
NHỚ QUÊ HƯƠNG
Đi xa năm tháng hẹn ngày về
Công việc bộn bề tấp nập ghê
Cứ mỗi cuối tuần nhìn tờ lịch
Lật tới lật lui đếm mãi tề.
Năm chờ tháng đợi về quê mẹ
Mà lỗi bao mùa nắng mưa nghe
Con buồn da diếc sầu cô lẻ
Nhất định cuối năm sẽ ghé về ./ .
Tác giả Thanh Nguyen Ngoc,17/7/2019
NỖI NHỚ ĐONG ĐẦY
Bâng khuâng tha phương một Chiều Nhớ
Nhớ Tích Xưa mòn mỏi đợi chờ
Nhớ quê hương giếng nước đình làng
Nhớ Ngày Ấy lúc thuở còn thơ
Ngày ngày ra nơi đây hóng mát
Cùng bạn bè vui chơi ca hát
Chiều phương xa lòng bỗng Nhớ Ai
Nhớ con trẻ bùi ngùi ngơ ngác
Nhớ Mẹ Nhớ Cha mắt mỏi mòn
Nổi Nhớ Cha Mẹ tim héo hon
Nhớ Ngày Xưa còn bên cha mẹ
Sùm vầy hạnh phúc nhất đời con
Nhớ Về Anh Nổi Nhớ Riêng Tư
Da Diết trong lòng biết răng chừ
Bởi tôi là Nhà Nông chất phát
Nên Nhớ Anh chỉ biết tương tư
Sông Xưa Bến Đợi một con đò
Nhớ Bạn con đò nằm co ro
Mòn mỏi đợi chờ bóng người xưa
Mà Thuyền Biển cứ mãi hẹn hò
Bỏ lại con đò neo bến đây
Nhớ Quê Hương Nhớ Người ấy
Lòng buồn man mác hỡi cố nhân
Nổi Nhớ Đong Đầy ai có hay
Đội trưởng Nguyễn Hùng.
*Cám ơn các tác giả đã gửi bài về Blogquangnam