.jpg)

Sông Trà Khúc
QUẢNG NGÃI NGÀN THƯƠNG
"""""""""""""@"""""""""""""
Nơi xứ Quảng Quê hương tôi đó
Ai có về hãy ngỏ ghé qua
Rừng vàng... biển bạc bao la
Sông sâu cá lội nhìn qua thấy ghiền
Từ Dốc Sỏi gắn liền Dung Quấc
Nhà cao tầng chất ngất dựng xây
Công ty xí nghiệp trỗi đầy
Công nhân loạng choạng ngất ngây Tỉnh nhà
Chạy lên núi hằng hà đá quý
Rừng bao la tiền tỷ hằng năm
Người dân xứ Quảng rất chăm
Lo làm cặm cụi tiền trăm chuyện thường
Đi xuống biển vô thường khó đoán
Hàng trăm tàu lãng vãng ngoài khơi
Thuyền công thuyền trưởng thảnh thơi
Lưới giăng bắt cá tạo đời giàu sang
Tới đồng trũng hàng ngàn ha đất
Lúa hằng năm nói thật khỏi lo
Trời thương mưa thuận tạo cho
Người dân khỏi sợ đói no mỗi ngày
Dọc đường lộ trưng bày hàng hóa
Sống an nhàn thong thả như ai
Bình Sơn mãi kéo chạy dài
Sa Huỳnh điểm cuối tương lai Tỉnh mình
Về Ba Tơ chớ khinh các bạn
Đất Anh Hùng nơi kháng chiến xưa
Nay keo trỗi dậy như mưa
Người dân thiểu số dư thừa để ăn
Nơi Thị Trấn ai quen không nhỉ
Là một nơi Lính Mỹ éo le
Nghe danh du kích phải rè
Bao thằng ngã xuống suối khe chốn nầy
Nay Di Tích dựng xây nơi đó
Nhà cao tầng ngói đỏ gia tăng
Người Kinh đổ tới hà hằng
Kinh doanh đủ thứ lăng xăng khách hàng
Nếu có dịp ghé ngang quý khách
Cùng tham quan ngõ ngách Quê hương
Quảng tôi cũng thật dễ thương
Lại càng hiếu khách tứ phương hiểu nhiều
Quê Hương tôi mến tôi yêu
Xưa kia không nói nay nhiều đổi thay....
Tác giả Nguyễn Duy Diêm
ĐẤT QUẢNG YÊU THƯƠNG
Người xứ Quảng giàu tình nhân ái,
Gái quê mình chẳng ngại làm quen.
Nhận lời tính dạn một phen,
Kẻo người lại bảo sang hèn, khó ưa.
Anh sẽ đến xem sông Hàn chảy,
Có êm đềm như ai nãy vần thơ.
Núi Thiên, chùa Ấn thẩn thờ,
Mỹ Khê biển gọi ngẩn ngơ tâm hồn.
Ta còn nhớ Mỹ Sơn thánh địa,
Dấu tích xưa xứ Quảng quê mình.
Con người hào kiệt hiển vinh.
Ba Tơ quê mẹ sản sinh anh hùng.
Cầu Trà Khúc còn chung nhịp thở,
Trái tim hồng đôi lứa nợ duyên.
Mái chèo vẫy sóng đưa thuyền,
Chở cô gái nhỏ bỏ quên thân mình.
Về mảnh đất một thời binh lửa,
Đã rũ rời chia nửa vầng trăng.
Lời yêu nhắn gửi chị Hằng.
Nhớ người bên đó sao Băng chứng giùm.
Nay đất nước muôn màu sắc thắm,
Xứ Quảng ơi mãi đậm hương yêu.
Vầng mây khoác ánh nắng chiều,
Bao nhiêu nghĩa cử bấy nhiêu ân tình.
Tác giả: Nguyễn Thái Cơ
THƯƠNG NHỚ ĐẦY VƠI
Quảng Ngãi ơi! núi sông liền với biển
Lúc người đi đưa tiễn mãi nhớ về
Gió luân chiều ru mát trọn tình quê
Lòng bồi hồi trông nhớ về thơ thẩn
Cha hay chỉ, phía bên kia Núi Ấn
Người ân cần nắng soi trên đỉnh núi
Thắm tình Cha xuân đến mãi bùi ngùi
Ơn nghĩa mẹ khôn nguôi lòng sông Vệ
Ai ra đi xao xuyến hãy quay về
Em có thấy, mây chiều bay lãng đãng
Một đàn chim tung cánh chọn mùa sang
Lúa bồng con gió ngàn xanh mơn mởn
Chạnh lòng ta người tha quê tuổi hờn
Tha phương cầu thực nên đành xa cách
Bỏ lại quê, tình ngọt gái đôi mươi
Để xuân này thương nhớ mãi đầy vơi…!
2020
Tác giả: Lưu Văn Niên


Núi Thiên Ấn Quảng Ngãi
*Cám ơn các tác giả đã gởi bài về cho Blogquangnam