.jpg)

QUÊ CỦA CHÚNG MÌNH
Anh có một Quảng Nam
và em Đà Nẵng
Nỗi nhớ trong anh trĩu nặng cả hai đầu
Anh đứng bên này sông - cầu Cửa Đại
Nhìn ra sông Hàn thương lắm cả đôi nơi
Tình yêu có khi không nói hết bằng lời
Chỉ nhìn thôi đã nghe tình xao xuyến
Em đã có lần nào những bước chân bịn rịn
Đi không đành khi xa đất Quảng quê anh ?
Hy vọng một ngày trời mãi trong xanh
Gió bến sông anh sẽ thổi về nơi ấy
Để may ra biết đâu có thể còn tìm lại
Những dấu chân xưa đã lạc mất lâu rồi...
Đà Nẵng không còn là riêng của em đâu !
Có cả anh - nơi đây một phần máu thịt
Còn đó vẹn nguyên những ngày xưa thân thiết
Nặng nghĩa ân tình Quảng Nam - Đà Nẵng đấy
em nghe !

Tác giả: Triều Lê
Duy Thành, Duy Xuyên, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam