.jpg)

CẢM NHẬN VỀ MÔN VĂN- NÓI TIẾNG VIỆT
(Giao tiếp, thuyết phục trước công chúng)
(Kính gởi Cô giáo Tiến sĩ Hoàng Hường- GV Khoa KHXH&NV Trường ĐH Duy Tân, Đà Nẵng)
Lời đầu tiên cho phép em được gởi lời chúc sức khỏe và lời cảm ơn chân thành nhất đến Cô giáo Hoàng Hường, người đã khơi nguồn cảm xúc dạt dào trong em ngay từ buổi học đầu tiên của môn Nói và trình bày Tiếng Việt, Khoa Khoa học xã hội và nhân văn của Duy Tân University.
Có lẽ cũng đã lâu lắm rồi cô ạ, ngày xửa ngày xưa còn bé tí ti, còn trong bụng mẹ, rồi qua chín tháng mười ngày, được lọt lòng mẹ và cất tiếng khóc chào đời, và qua bao nhiêu ngày tháng bập bẹ bi bô khe khẽ gọi những tiếng thân thương nhất, gần gũi nhất, quen thuộc nhất và không hề xa lạ đó là cất giọng lên và gọi Ba ba, má má.... tuy chưa rõ lắm nhưng chắc ba má cũng hiểu con định nói gì?....
Sinh ra tại Làng Mông Lãnh, Phù Sa dưỡng mông xỏ lá, ngày ấy, quê em vốn dĩ làm nông, trồng lúa và chằm nón lá nữa, cái nghề này nhiều người đã theo nó xuyên suốt cả một chặng đường dài và không bao giờ bỏ rơi họ vì đó là cuộc sống mưu sinh thường nhật mà mọi người dân nơi đây đều phải trải qua. Sống với gốc rạ, bờ tre, thật lắm đỗi thân thuộc và gắn liền với mọi người mỗi ngày như thế. Quê nhà xứ Quảng Nam luôn hữu tình và mến khách.
Nhớ mãi mỗi khi trời tắt nắng, gió trở chiều mát rượi, chòm mây xanh lững lờ trôi nhẹ giữa tầng không, ở đâu đó xào xạc lá bay lác đác, và những lần như thế em đều đi dọc bờ đê, ngắm nhìn con kênh xanh mát bên cạnh dòng sông Bà Rén con nước chảy qua mà chao lòng, lay động biết bao, muốn hòa mình vào khoảng không của đất trời, muốn lặng nghe tiếng gió xôn xao như mời gọi, muốn ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm bao la trong xanh vời vợi, muốn ngắm những đàn cò trắng lượn bay ngang qua cánh đồng lúa Quế Xuân đang thì con gái lúc đang trổ đòng như đang ngơm ngớp đón nhận vài hạt mưa phùn lất phất bay, muốn chạy ra sông mò cua bắt ốc, muốn đi bên cạnh và lùa đàn trâu bò đang ung dung gặm cỏ mà chẳng băn khoăn vướng bận điều gì?
Tuổi thơ ơi, cho em xin một vé quay về những năm tháng ngây ngô khờ dại, những rụt rè bỡ ngỡ, những nụ cười ngượng ngùng mắc cỡ, mà e ngại làm sao, xin quay về lứa tuổi cởi trần tắm mưa tí xíu, thích những trò chơi lò cò, chơi ô làng(ô ăn quân) tụm năm tụm bảy, ..... ôi nhớ quá....
Có lẽ cũng từ đó, sông ở một miền quê êm đềm, yên ả và bình dị biết bao nên tất cả những điều đó đã dệt thêu vào trong em tạo thành một làn sóng không nhỏ, không dữ dội mà đặc biệt rất dịu êm. Chính vì lẽ đó, nó đã khơi nguồn cảm xúc dạt dào trong em lúc nào không biết. Và em bắt đầu yêu Văn, môn Văn từ khi bước vào cấp một ở Tiểu học.
Ngày đó học trường Ba, má dạy nên tự tin và dạng dĩ hẳn lên, không rụt rè, sợ sệt hay nhút nhát mà trái lại rất năng nổ, hăng say mỗi khi đến môn học này. Rất may mắn vì Ba dạy Văn nên cũng đôi chút ảnh hưởng từ ghen Ba thì phải. Mỗi khi đến tiết học Văn, cô giáo đều đọc bài của mình trước lớp, bài nào cũng điểm chín cả, cô chọn làm bài văn mẫu để đọc cho cả lớp nghe trong tiết trả bài.
Tạm chia tay với năm tháng tuổi thơ bé nhỏ, bước sang cấp hai ở THCS, thêm một lần thích học môn Văn. Và có lẽ Ba má là người Thầy đầu tiên dạy con tập đọc, tập đánh vần và ghép từng chữ cái lại với nhau để thành từ đơn, từ ghép, và viết thành câu đơn giản. Trên cái nền đã sẵn có, mỗi ngày đến trường được học biết bao điều hay, chữ tốt... đến năm lớp chín, cô giáo dạy văn cũng chọn bài viết của mình làm bài văn mẫu và đọc cho các bạn trong lớp nghe. Niềm vui nhân lên gấp bội.
Qua cấp ba, làm quen với THPT, lớn lên một chút, cây bút lại càng được nâng cao, và môn Văn vốn dĩ là môn đã, đang và sẽ gắn bó với mình theo suốt chặng đường dài như thế . Lần thứ ba, cô giáo dạy Văn cũng chọn bài làm viết của mình làm mẫu, thích thật, các bạn lắng nghe cô đọc mà hăng say lắm.
Từ khi chuyển cấp, không hiểu cơn gió nào thoảng qua và cuốn mình theo một cơn gió khác, vây là ai cũng nghĩ có lẽ mình sẽ nối nghiệp ba má và đại gia đình theo nghiệp sư phạm, nhưng không vì lẽ đó, mình lại chọn ngành Y, và theo đuổi nó. Song, bên cạnh đó vẫn rất yêu môn Văn, chẳng bao giờ có ý nghĩ là sẽ rời xa nó cả. Vào trường Y, tuy học ngành Dược nhưng lại viết Văn và sáng tác thơ tiếp tục như khi còn ở cấp hai vậy. Niềm đam mê qua từng tiết học và ngay cả môn chính trị mình cũng viết bằng giọng văn. Thầy cô ai cũng không kém phần ngạc nhiên và nghĩ rằng chắc cô học trò này đi lộn ngành thì phải. Và từ đó, sự đam mê thôi thúc mình tiếp tục cầm bút....
Ra trường, rời bàn ghế sách vở thân thương bao năm đà gắn bó, giờ đây tuy phải bon chen với cuộc sống thường nhật và theo đuổi với công việc hiện tại của một nhân viên y tế nhưng lúc nào chỉ cần rảnh rỗi chút xíu và có thời gian là mình lại cầm bút, thích chi lạ ấy. ..
Chín năm dài đằng đẵng, năm nay quay lại trường, với mơ ước được ngồi trên giảng đường ấp ủ bấy lâu nay mà chưa thực hiện được. Cách đây ba năm, mình đã thi và trúng tuyển vào khóa 19 của DTU nhưng vì không có điều kiện theo học nên đành phải tạm biệt giấc mơ hoa trong bao nỗi cay đắng, xót xa....
Giờ đây, mơ ước ấy đã thành hiện thực, và một lần nữa ngọn nến lung linh trong đêm tối đã thắp lên tia hy vọng, và em đã chính thức trở thành tân sv mà hạnh phúc quá chừng, em vui và bỗng dưng muốn khóc thật nhiều, không biết có phải là em đang mơ giữa ban ngày hay không?
Ngày đầu tiên vào lớp, môn đầu tiên lại là môn Văn, môn Nói và trình bày tiếng Việt, có nghĩa là nói trước công chúng. Vừa nghe tên môn học này nhiều bạn đã trầm trồ và lắm đỗi ngạc nhiên. Có bạn nói, tiếng việt sinh ra đã biết, cần gì mà phải học chứ. Cũng có bạn nói, học tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Hàn hay tiếng Trung.... thì mới cần học. ôi, tiếng việt, nghe buồn cười nhỉ? ... có lẽ chưa hiểu được ngọn ngành ngóc ngách, cái quanh co ngoằn nghèo khúc khuỷu củacon đường cong quẹo ở miền núi xa xôi hiểm trở thì làm sao có thể nói gì khi suốt ngày mình đi trên con đường phẳng phiu ở góc phố dịu dàng của đô thị loại một chứ? Nghĩ lại cái băn khoăn, cái thắc mắc, cái tò mò, cái tìm hiểu không đầu không đuôi của các bạn và ngay chính bản thân mình nữa thì chắc hẳn rất muốn khám phá cái đẹp, cái độc đáo, cái lạ mắt và không kém phần quan trọng ở môn học này. Và từ hôm đó đêm về suy nghĩ mãi, chỉ cái tên đập vào tai mình, đập vào cặp mắt mình như đang lôi cuốn mình vào đấy.
Ngồi nghe say sưa lời cô giảng ngân vang ấm áp mà thánh thót nữa, như chú chim sơn ka hót rất hay, em không chớp mắt mà đắm đuối nhìn cô cất lên từng câu chữ rất nhẹ nhàng, rất dịu dàng, rất cảm tình và rất duyên nữa. Không biết tự bao giờ, không biết nguồn khơi từ đâu mà cô giảng thao thao bất tuyệt, không hề ngừng nghỉ. Có thể mạch cảm xúc đang tuôn trào, đang cuồn cuộn dâng lên như ngọn sóng trắng xóa vỗ vào bờ cát vàng phẳng phiu, lời cô như ngọn gió thoang thoảng bên tai nghe dịu mát, như dòng sông êm đềm trôi chảy, như biển cả mênh mông muôn trùng sóng nước lăn tăn, như mặt nước hồ chiều Thu trong xanh vời vợi, như chiếc lá trên cành xanh mãi một màu xanh. Em đong đưa trước ngọn gió thổi sang, em chao nghiêng dưới mặt hồ phẳng lặng, em bình minh khi chim hót ban sớm, em say sưa với khúc nhạc sớm mai, em bay theo chiếc lá vàng lác đác và em ngơ ngát như chú nai ngoài kia, em bị lôi cuốn theo bài giảng thướt tha, và nguồn cảm hứng dạt dào mà cô đà truyền tải hết cho buổi học đầu tiên thứ sáu hôm ấy tại căn phòng 203 thân thương đó.
Từng lời giảng ấm áp ngân lên, một ánh nhìn hiền từ và trìu mến của cô mỗi khi nhìn xuống lớp học sao gần gũi và thân thiện biết bao, từng động tác phối hợp nhịp nhàng của âm thanh trầm bỗng, ngữ điệu, và phong cách di chuyển lên xuống qua lại rất linh hoạt. Càng nhìn càng thích, càng ngắm càng yêu, càng nghe càng mê, càng thẩm thấu càng say mất thôi cô ạ.
Nhớ như in buổi học đầu
Bao lời truyền cảm tuôn trào nguồn khơi
Cô say mê giảng từng lời
Dịu dàng đằm thắm, ngọt ngào hay hay
Vừa nghe vừa nghiệm vừa say
Lời văn ý đẹp của ngày hôm nao
Thoắt thôi giờ học thưở nào
Còn vương vấn mãi khắc hoài trong em
Nhớ Cô ngày tháng dài thêm
Chạnh lòng biết mấy Đông về đấy chưa?
Một tháng đã trôi qua nhanh như cơn lốc, cuốn đi tất cả những gì thân thương, gần gũi đến lạ thường. Song nó vẫn còn tồn tại bên ta mà không bao giờ phai mờ kí ức đẹp về những buổi học kỹ năng nói Tiếng Việt. Quên sao được những giờ lên lớp, quên sao được những bài học hấp dẫn, nhưng gây cấn, những ấn tượng, những tiếng nổ tung khi kết thúc một vấn đề đang nói trên diễn đàn. Những pha hùng biện gây tranh cãi, đối chứng, thuyết phục và phản biện phải nói là cay cú làm sao. Tất cả các bạn đã cố gắng vượt qua thử thách với cách chọn đề tài làm cho ai đó nghe, xem, cảm nhận..... chỉ một lần, hai lần và ba lần xuất hiện trước lớp thôi đủ làm cho mình mãi nhớ khôn nguôi.
Giờ tuy không còn học lớp Cô dạy nữa nhưng trong thâm tâm em lúc nào cũng nhớ về Cô, về mười buổi học rất gần gũi, thân quen quá đỗi mà Cô trò gặp nhau những giờ lên lớp. Em không sao quên được cái cảm giác đứng trên bục giảng và nói thao thao bất tuyệt của Cô, từ đó làm em có thêm chút động lực, chút tự tin, chút kỹ năng giao tiếp mà không còn cảm giác rụt rè, sợ sệt, nhút nhác như khi còn bé hạt tiêu.
Kính chúc Cô thật nhiều sức khỏe để tiếp tục công việc của người lái đò thầm lặng mỗi ngày đưa các thế hệ sang sông cập bến trên con đò tri thức.
Tác giả: Vũ Hoàng Phương Thảo. - Học trò cũ
*Cám ơn tác giả đã gửi bài về Blogquangnam