Đừng bỏ lỡ mảnh đất Tây Giang hoang sơ và đầy lôi cuốn

19/12/2018 16:44 1409

Cách Đà Nẵng 120 km về phía Tây, trên những đỉnh núi cao của dãy Trường Sơn hùng vĩ, với khí hậu ôn hòa, Tây Giang mang đến cảm giác dễ chịu, sảng khoái cho những ai đặt chân đến đây. Tây Giang không chỉ thu hút mọi người bởi vẻ đẹp huyền bí của mây và núi quyện vào nhau, mà còn ở nét văn hoá đặc trưng của đồng bào Cơ Tu và những làng nghề truyền thống được gìn giữ lâu đời. Với không khí trong lành và mát mẻ quanh năm, được ví như Đà Lạt của miền Trung, nơi đây hứa hẹn là điểm đến hấp dẫn của những ai yêu thích thiên nhiên.

 

Đến Tây Giang như thế nào?

 

Từ Đà Nẵng, bạn đi theo quốc lộ 14G, qua Đông Giang rồi sẽ tới Tây Giang, theo đó bạn có thể ghé vào thăm đồi trà Đông Giang nếu thích. Đến ngã ba Prao nơi giao giữa 3 huyện Đông – Nam và Tây Giang thì chạy thẳng theo hướng Tây Giang. Từ đoạn này trở đi các bạn phải chú ý biển chỉ dẫn cũng như các cột mốc. Quãng đường dài khoảng 120 km.

 

Em bé Tây Giang xinh xắn

 

Xe máy: Bạn có thể thuê xe máy với giá dao động từ 100.000 VND – 120.000 VND / ngày

 

Xe khách:

 

Bạn có thể tham khảo bảng giá xe khách dưới đây:

 

 

Tuy nhiên vì muốn ngắm cảnh đẹp trên đường đi nên cả nhóm quyết định đi bằng xe máy từ Đà Nẵng.

 

Trên con đường về với vùng biên giới Tr’Hy, AXan và Ga Ri, một khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ đẹp như bức tranh Tây Bắc sống động đang dần hiện ra. Đó là ruộng bậc thang Chuôr xanh rờn của người Cơ Tu ở xã AXan, huyện Tây Giang, tỉnh Quảng Nam hiện ra từ dưới khe đá phủ trong màn sương mờ.

 

Ruộng bậc thang Chuôr ở xã Axan ngày nào, nay là thắng cảnh của huyện miền núi Tây Giang, tỉnh Quảng Nam

 

Xuyên suốt hành trình là những con đường đèo uốn lượn dài hun hút, những con dốc quanh co và thẳng đứng, là hình ảnh mây trắng bồng bềnh quanh đỉnh núi, là mưa và sương che kín lối đi, hệt như 2 câu thơ sau trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng: “Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm -  Heo hút cồn mây súng ngửi trời”

 

Mây trắng bồng bềnh trên đỉnh núi

 

Mưa lớn trước đó làm một số tuyến đường bị sạt lở gây không ít khó khăn cho mọi người.

 

Mưa lớn làm một số con đường trở nên khó đi

 

Một số xe bị trượt ngã do đường trơn

 

Sau khi dẫn bộ qua đoạn đường sình lầy, chúng tôi vội lấy bớt đất ra để tiếp tục hành trình

 

Hơn bốn giờ chạy từ Đà Nẵng, vừa đặt chân đến Tây Giang mọi mệt mỏi như biến mất trước khung cảnh quá đỗi nên thơ.

 

Hơn bốn giờ chạy từ Đà Nẵng, vừa đặt chân đến Tây Giang mọi mệt mỏi như biến mất trước khung cảnh quá đỗi nên thơ

 

Như một thói quen khi đi bất kỳ nơi đâu, tôi đều dậy thật sớm để có thể tận hưởng không khí trong lành sớm mai, đón những tia nắng đầu tiên trong ngày hay đơn giản là tìm hiểu về cuộc sống của người dân nơi đó.

 

Đang lang thang dọc bờ hồ cùng đứa em, bất chợt tôi ngẩn ngơ trước khung cảnh nơi đây. Tôi tự hỏi có phải mình đang ở Đà Lạt hay không khi trước mặt là hình ảnh từng tia nắng mai xuyên qua làn sương phủ trên mặt hồ như tăng thêm nét quyến rũ nơi này.

 

Mặt hồ lãng đãng sương giăng cho ta cảm giác như đang ở Đà Lạt

 

Ngoài khung cảnh tuyệt vời được thiên nhiên ban tặng, Tây Giang còn là nơi sinh sống của đồng bào Cơ Tu với những hình ảnh đặc trưng của nhà Gươi, nhà rông,… nên sau khi ăn sáng chúng tôi chạy xe lên làng truyền thống Cơ Tu để tìm hiểu về nét đặc trưng này.

 

Toàn cảnh trung tâm huyện Tây Giang

 

Được tận mắt ngắm nhìn những ngôi nhà Gươi, nhà Moong, nhà dài độc đáo với kiến trúc, chạm trổ đặc trưng ẩn hiện trong màn sương sớm cũng là một trải nghiệm đặc biệt.

 

Những ngôi nhà truyền thống của người Cơ Tu ẩn hiện trong màn sương sớm

 

Khung cảnh bình yên sớm mai làm cho ta tạm quên đi cuộc sống tất bật thường ngày

 

Những ngôi nhà truyền thống của người Cơ Tu ẩn hiện trong màn sương sớm

 

Gươi, tiếng Cơ Tu có nghĩa là công cộng – cộng đồng. Với người Cơ Tu, Gươi là loại hình kiến trúc độc đáo truyền thống và có vai trò quan trọng trong cuộc sống của họ.

 

Theo người dân Cơ Tu, đã có nhà ở, bếp khói ấm cúng thì phải có Gươi cho người dân trong thôn hội họp, trẻ em ngủ trưa. Gươi là nhịp sống của làng, thiếu nó thì làng cũng mất đi giá trị vốn có của nó

 

Nhà Gươi

 

Bước vào nhà gươl, leo lên một cầu thang gỗ là không gian mang đậm màu sắc núi rừng với những bức tượng điêu khắc gỗ hình các con vật, nhạc cụ… gắn bó với người Cơ Tu

 

Thiên nhiên ưu đãi cho Tây Giang rất nhiều đặc sản có giá trị, không nơi đâu có như: phong lan rừng, cá liêng, ốc đá, các thức uống: mật ong nguyên chất, sâm ba kích, rượu Tr’đin, tà vạc… và đồ thổ cẩm.

 

Thiếu nữ Cơtu xinh đẹp bên khung cửi

 

Trước khi kết thúc chuyến đi chúng tôi ghé qua một ngôi làng nhỏ để gửi chút bánh kẹo cho các em nhỏ ở đây. Nhìn những ánh mắt ngây thơ khi thấy người lạ xuất hiện hay nụ cười bẽn lẽn của các em khi nhận quà làm chúng tôi không nỡ rời đi.

 

Em bé nhỏ xíu tự xúc cơm ăn nè

 

Em bé với biểu cảm dáng yêu vô cùng

 

Các bé xấu hổ tạo dáng khi bắt gặp ống kính của tôi

 

Ánh mắt ấm áp như giữ chân du khách

 

Nhưng rồi cũng đến lúc chúng tôi phải chia tay các em, chia tay vùng đất Tây Giang xinh đẹp, thân thiện nhưng cũng còn không ít khó khăn này để kịp cho ngày làm việc hôm sau.

 

Cả nhóm ghé qua đồi chè Đông Giang trước khi về lại Đà Nẵng

 

Dù đường xá xa xôi, đi lại có chút vất vả nhưng nếu đã đến đây chắc chắn chúng ta sẽ không thể nào quên được sự thân thiện, hiếu khách của người dân nơi đây, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn. Sẽ nhớ mãi bầu không khí trong lành, nhớ tiếng cồng chiêng,… nhớ cả ánh mắt ấp áp như muốn giữ chân du khách của các em bé Cơ Tu.

BÀI VIẾT NỔI BẬT