Blog Quảng Nam

Bản tin

MỪNG SINH NHẬT CÔ BÉ 17 TUỔI GIÁC NGỘ LÊ

Ngày: 

14/07/2020

Lượt xem: 

1442

 

MỪNG SINH NHẬT CÔ BÉ 17 TUỔI GIÁC NGỘ LÊ
                 Thăng Bình, Quảng Nam
                             14/7/2020


         Có một cây bút bé hạt tiêu, tuổi 17, sinh ra và lớn lên tại Bình Nam, Thăng Bình, đất Quảng thân yêu. Từ khi cất tiếng khóc chào đời đến 2 tuổi bé phải vĩnh biệt người Mẹ thân yêu rồi do Mẹ bị bệnh tim bẩm sinh, lúc ấy em trai mới tròn 2 tháng tuổi. Hai chị em sống với Ba từ đó đến nay. Thiếu vắng tình mẫu tử thiêng liêng từ khi còn tí tuổi đầu, ở với nhà nội-ngoại, lớn lên trong vòng nôi ông bà đưa cho mỗi khi ru ngủ. Vậy mà hôm nay, cô bé ấy đã sắp xa tuổi bẻ gãy sừng trâu, chạm ngõ 18, cái tuổi mới hết lớp 11, bước sang lớp 12, năm cuối cấp với biết bao lo toan, dự định cho tương lai. Có một điều phải công nhận rằng, cô học rất giỏi và chăm ngoan, năm nào cũng nhận giấy khen và phần thưởng của Trường. Là cây bút mê văn từ bé nên viết có chiều sâu, có hồn, có cảm xúc, kỹ năng viết khá tốt nên hầu như bài văn nào cũng đạt điểm tối đa.

 

 

 

 

 

Say mê với công tác Đoàn đội từ nhỏ, hiện tại đang sinh hoạt cùng với Đoàn thanh niên của trường THPT Hùng Vương, Thăng Bình và Đoàn xã Bình Nam. Nuôi trong mình ước mơ và khát vọng tuổi trẻ cháy bỏng, cô bé tuổi 17 giả từ niềm vui của một đứa trẻ mới lớn bước vào cuộc đời bằng những nét bút và tình yêu thương. Dấu chân nhỏ bé đã ngang dọc nhiều nơi trên mọi miền Tổ Quốc và đặc biệt là in đậm hình bóng của quê hương Quảng Nam.

 

 

 

Với phương châm sống và cống hiến hiến, cháy hết mình với đam mê của tuổi trẻ cô gái nhỏ luôn nỗ lực cố gắng hết mình trong từng giờ học và phấn đấu trong công tác Đoàn xã hội.

Ngưỡng tuổi 17 khác với mọi người, cô bé ấp ủ trong mình những ước mơ, khát vọng to lớn, cống hiến và xây dựng cho Tỉnh nhà những gì có thể. Thanh xuân là những trải nghiệm đầu đời và những cảm xúc thăng hoa trong từng khoảnh khắc. Bước sang tuổi 18 cô gái nhỏ dần trở nên cứng cõi sẽ phải tập tành bước ra cuộc sống bằng chính đôi chân và nỗ lực của bản thân. Tuổi 18 bắt đầu có nghĩa vụ và trách nhiệm trên đôi vai nhỏ ấy.

Cái tuổi người ta chập chững bước vào đời, cô bé sẽ phải trải qua muôn vàn chông gai và thử thách và bài học từ nhà trường sẽ là hàng trang vững chắc nhất để em vươn xa trong tương lai.

Tuổi 17 yêu thật nhiều, thương thật nhiều, giận hờn thật nhiều, ẩm ương thật nhiều... Nhưng mãi mãi tuổi 17 rất đẹp, rất đáng nhớ bằng nhiệt huyết con tim tuổi trẻ.

 

 

 

 


            Mỉm cười về những thành bại đạt được trong một năm qua sẽ là những gì đẹp nhất sau cùng của tuổi trẻ, trong sáng nhất mà mỗi chúng ta khó có thể tìm lại được trong đời. Cùng hòa nhịp chung chào tạm biệt tuổi 17 của cây bút nhỏ, chúng ta hãy mỉm cười chào đón tuổi 18 cùng cô bé, với những kế hoạch đang chờ trước mắt. 18 tuổi, em không còn là trẻ con nữa. Không còn thời gian cho nói câu “để mai tính” nữa. 18 tuổi em phải suy nghĩ nhiều hơn về ước mơ và tương lai của chính mình. Nhưng 18 tuổi em không cần phải gò bó bản thân, nó không quá sớm để trưởng thành và không phải quá muộn để nhìn lại bản thân và chỉnh chu, để em vẫn cho phép mình được vui chơi được tận hưởng cái tuổi đẹp nhất của đời người… Chúc mừng em sang tuổi 18 và tạm biệt cô gái nhỏ tuổi 17 tuổi của những ước mơ hoài bão còn đang dang dở nơi sân trường cấp Ba, hay chăng là của những khát khao cháy bỏng để sống và cống hiến vì tình yêu màu áo xanh thanh niên tình nguyện hay chính màu áo lam thấm đẫm tình người đang nồng ấm trong tim em. Dẫu biết muôn vàng khó khăn, con đường phía trước sắp bước đầy rẫy chông gai, gập ghềnh nhưng tôi tin chỉ cần bản thân em giữ vững niềm đam mê và khát khao cháy bỏng đó thì mọi gian khó đều sẽ đi qua, mọi việc sẽ được như mong đợi…. CỐ LÊN NHÉ CÔ GÁI!

 

 

 



        Ngay từ những ngày đầu, sự xuất hiện của cô bé này trong Group “Quảng Nam đất mẹ nghĩa tình” đã làm cho BQT rất vui, vinh hạnh và phấn khởi. Hàng loạt bài văn của em đã được tuyển chọn và úp lên website Blogquangnam. Một cây văn học lại chảy trong huyết mạch rồi thỏa sức bung lụa. Em lớn lên trong tình yêu thương vô bờ bến của những người thân mặc dù không được nhìn thấy Mẹ dù chỉ một lần trong đời, lúc ấy mới 24 tháng tuổi còn được bà ngoại ẳm trên tay. Cây bút ấy có sức sống mãnh liệt lắm, chủ đề gì cũng viết và không bao giờ từ chối dù rât khó. Đã bao ngày tháng luyện thi để thi vào Olympic Văn, với sự cố gắng hết mình, em ấy vẫn say sưa viết, viết với niềm đam mê, nhiệt huyết cháy bỏng trong tâm hồn, những cảm nhận rất đời thường nhưng có chiều sâu rộng biết bao nhiêu. Bằng óc quan sát tinh tế và nhạy cảm, hễ mỗi lần đi săn cảnh dù gần hay xa, những buổi chiều ra đồng ngắm lúa, ngắm dòng sông quê hương Mẹ hiền hòa trôi lênh đênh, ngắm cánh đồng xanh ngút ngàn màu mạ non tơ đang nhú lên từng ngày, ngắm đất trời giao hòa hay cả khi mưa và nắng. Cảm nhận cả một bầu trời tuổi thơ cứ dạt trôi theo bến bờ xúc cảm, nghiêng mình trước gió thoảng mây bay. Ôi cái bao lao rợn ngợp của vũ trụ mênh mông thế, em ấy lại ôm hết vào lòng. Có khi ra biển Tam Thanh ngồi ngắm những con sóng trắng ngần cuồn cuộn đẩy xô vào bờ cát vàng phẳng phiu. Cảm thấy bình yên và thanh thản, mọi vật như ôn hòa, không khí dịu nhẹ tỏa ra khi hít làn gió biển, hơi thở biển mỗi lần ra đấy. Tất cả đã đậm in dấu ấn và cô bé đã đưa nó vào cả giọng văn của mình. Mỗi ngày một tác phẩm, mỗi giờ một ngẫu hứng, có thể là viết một đoạn ngắn thôi cũng cảm nhận được niềm vui sót lại bên mình.

 

 

 

 



Nào chúng ta cùng nhìn lại những tác phẩm mà cô bé đã đặt bút kể từ khi gia nhập ngôi nhà đầy ắp nghĩa tình mang tên Quảng Nam đất mẹ, cùng mở website : https://Blogquangnam.com và kích vào mục “Về Đoàn- Về Đảng” và mục “Tâm tình xứ Quảng” để đón đọc những chiếc nôi nghệ thuật từ những phá cách trong lối viết mới, để thấy được tuổi 17 mạnh mẽ và đầy sức sống mới:

 

- Tuổi trẻ và những chặng đường đã qua


- Đón tháng Ba bằng nhiệt huyết tuổi trẻ


-Đi tìm một chút hồn quê


-Hồ Phú Ninh- đảo xanh giữa lòng đất mẹ


-Tháng Ba-hương lúa non xanh


-Có một trạm dừng chân


-Dược sĩ trẻ với đam mê nghiệp viết


-Xúc cảm những ngày cuối năm


-Cảm xúc mùa hiến chương


-Ba ơi! Tình nguyện giúp con trưởng thành hơn.


-Sáo diều vi vút


-Mỹ thực xứ Quảng


-Mùa Hè nuôi dưỡng tâm hồn tôi


-Trường Giang sông quê


-Một lần đặt chân về Duy Xuyên


-Một mảnh hồn quê


-Mùi của quê hương


-Dòng Thu Bồn- điểm đến ẩn trong tìm thức


-Niềm vui của những đứa trẻ chân quê


-Thương về Quảng Nam


-Nắng chiều trên sông quê


-Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm

 

-Đảng trong tôi một tình yêu bất diệt.

 

-Áo xanh tình nguyện vì một cuộc sống mới đồng hành.

 

-Đoàn Xã Bình Trung đồng hành cùng các em đến trường trong mùa dịch

 

-Lê Thống Nhất- cán bộ Đoàn mẫu mực xã Bình Nam.

        Không hiểu sao, đọc đi rồi đọc lại vẫn thích chi lạ. Bài viết nào cũng khá ấn tượng, nó đập vào lăng kính tôi cũng như bạn đọc một sự cảm thụ văn học sâu sắc. Nó đẹp đẹp ngay từ cái tâm hồn trong sáng, ngây thơ, vô tư, hồn nhiên và mơ ước của lưa tuổi học trò đang còn khoát trên mình tà áo dài trắng thướt tha bay trong vạt nắng sân trường cấp Ba. Làm tôi mãi nhớ lại thời cắp sách của mình, những trò tinh nghịch của bọn nhất quỷ nhì ma thứ ba này gắn bó mãi trong tâm tưởng, nghĩ lại mà vui mà nhớ da diếc đến xé lòng. Làm sao có thể quay về lứa tuổi của cô bé ấy nhỉ, một giấc chiêm bao trong đêm vắng để mai thức dậy nó chỉ là thoáng qua nhanh như chớp thôi. Tiếc mãi một thời dấu yêu đầy kỷ niệm đẹp bên gốc phượng già, cây bằng lăng tím để lặng nghe tiếng ve gọi Hè về ui chu choa xao xuyên và luyến thương.

 

 


 



       Có lẽ hôm nay là ngày đặc biệt nhất, ngày cô bé cất tiếng khóc oa oa oa… chào đời, sự hiện diện của cô bé làm cả nhà mình vui mừng khó tả. Thích nhất là mỗi lúc mệt mỏi, stress vì công việc, tôi lại tìm đến những bài văn của cô bé để đọc, tự nhiên cảm thấy thư giãn và lấy lại tinh thần, nghị lực để vươn lên trong cuộc sống quá khắc nghiệt hiện nay.



      Cảm ơn em Giác Ngộ Lê đã cho tôi cả một bầu trời văn chương, dòng suối tuôn chảy hoài quanh năm suốt tháng, không bao giờ vơi cạn. Em đã cho tôi nhiệt huyết tuổi trẻ, đã thắp lên ngọn nến đam mê, giống tôi vẫn thích và yêu mãi chiếc áo xanh mang tên tình nguyện. Cám ơn bạn đã đồng hành cùng nhóm và hi vọng sẽ nhận được thêm nhiều đóng góp trong thời gian tới.

 

 

 

 

 

Tác giả: Vũ Hoàng Phương Thảo

                  Nhành cỏ non

*Cám ơn bạn đã gởi bài về Blogquangnam

 

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags