Blog Quảng Nam

Bản tin

VƯỢT DẶM XA QUẾ SƠN QUÊ MÌNH

Ngày: 

03/06/2019

Lượt xem: 

1113

Ngày đó, cái ngày cách đây cả tháng thì phải, lúc ấy trời còn nắng nóng chói chang oi bức, tôi ngược dòng trở về quê ngoại mà dường như không hẹn trước thì phải. Vượt 70 km băng qua đoạn quốc lộ rẽ vào con đường lên Huyện ủy Quế Sơn.

 

 

Hai bên đường cây cối xanh um, sum xuê rợp bóng, hình như đại đa số người dân nơi đây đều trồng hầu hết loại keo lá tràm. Cứ thế một mạch chạy vun vút qua những đoạn bị hốc đá, ổ gà do lâu ngày đường sá xe cộ qua lại nhiều nhất là xe tải chở đất, cát, đá, sỏi và cả sắn về cho công tinh tinh bột sắn Quế Cường nữa nên hư hỏng đôi chỗ là chuyện đương nhiên phải có.
 

Ngày đó, trên đường về tôi băng dọc men theo quốc lộ, tới đoạn cánh đồng trống không nhà cửa, ở đây trải rộng một vùng đất với cỏ mọc xanh um mà ta thoạt nhìn cứ ngỡ là lúa non mới nhú lên. Do quê nhà chỉ làm ba vụ lúa là vụ Đông Xuân, vụ Xuân Hè và vụ Hè Thu..... còn nghỉ ngơi hẳn mùa Đông này nên bỏ không đồng trống mênh mông ấy.
 

Mặc dù chạy một mạch thật nhanh nhẩu mong cho đến nơi, tuy dưới cái nắng nóng gắt gay cháy bỏng, dưới cái tiết trời đang gần trưa, ấy vậy mà tự nhiên nhìn thấy từ xa một đàn bò khoảng mười mấy chú đang ung dung gặm cỏ, bên cạnh đó lại có một bầy cò trắng đứng sát mấy chú bê non xinh chi lạ. Thật không nghĩ ra, thì bò và cò vốn dĩ là đôi bạn thân thiết trên cánh đồng quê. Mãi mê ngắm nhìn chúng mà quên mất trời sắp đứng bóng rồi. Thế là tiếp tục chuyến đi mà cảm thấy điều gì đó vui vui. 
 

Về đến cầu chợ Đụn, nghe người ta đồn thổi rằng ở đây có bán tô mỳ quảng với giá 5000 đồng, thoạt mới vừa nghe cứ tưởng là nhầm, nhưng sau đó ngưòi dân nơi đây chỉ lối rẽ vào tận nơi mới biết quán Mỳ Ánh nổi tiếng từ lâu. Ở đây một ngày khoảng không đếm được số lượng khách ra vào, hết lượt này vô thì lượt khác ra, cứ thế mà theo cái nhịp chảy liên hồi ngày qua tháng lại diễn ra như thế!
 

Đường xa không mỏi, thiết nghĩ phải ghé cho bằng được để ăn thử tô Mỳ gà ấy ra sao! ấm lòng qua cơn đói lả suốt đoạn đường dài vừa đi vừa ngắm cảnh, la cà mà mãi đến trưa xế mới được lót dạ. Dù sao cũng không khỏi tiếc nuối khi mình đã đặt chân đến nơi mang nhiều dấu ấn khó quên.
 

Vừa đến Đông Phú, mừng hết lớn! ồ Huyện mình đây rồi, đi sâu vào một đoạn rẽ trái qua sân cỏ là khu di tích lịch sử chiến thắng Cấm Dơi, ở đó toàn đá núi lởm chởm, hòn nào hòn nấy rất to, xung quanh cây cối mọc xanh um. Tượng đài đứng sừng sững uy nguy vượt qua mấy chục năm vẫn thế. Quế Sơn, mãnh đất anh hùng lưu dấu ấn chiến tích xưa giờ đã đi vào huyền thoại, một trận chiến ác liệt hào hùng và đầy khí phách của người dân nơi đây đã một thời oanh liệt, lẫy lừng đi vào sử ca. Hôm ấy tôi về thăm lại chiến trường xưa mà rất đỗi tự hào khi mình được sinh ra và lớn lên ở miền đất hứa này.
 

Rời khu cấm địa chạy ra một đoạn là Trung tâm hành chính huyện ủy, nơi các cơ quan ban ngành làm việc, trước đó là bờ hồ công viên, đi ngang qua ngước nhìn mặt nước phẳng lặng như gương, cây liễu ven bờ rũ xuống in bóng nắng dưới mặt hồ mà ta cứ ngỡ bóng ai! Chiều hôm đó tiết trời còn Thu sót lại, thỉnh thoảng vài luồng gió nhẹ thổi qua, se se thôi mà mát rượi. Để ý một chút mới thấy các anh thanh niên ngồi câu cá ven hồ. Cảnh thanh tịnh và hài hòa làm sao. 

 

Đi bộ qua Trung tâm văn hóa thể thao và ngắm quanh nơi đây chút xíu mà hoàng hôn dần buông xuống trên quê ngoại, trời bắt đầu trở lạnh, chắc là do ở trên núi thì phải. Vội vã trở về, vội vã đi ngay kẽo vượt hơn 70 cây số sẽ tối mịt. Trên đường đi, băng qua rừng cây bạt ngàn, chim chóc tự nhiên kêu lên làm hoảng sợ, không khí lạnh bắt đầu giăng kín lấy, đôi tay lạnh lẽo cầm vô lăng mà cứ thế chạy một mạch không ngoái lại.

 

Tạm biệt Đông Phú, tạm rời xa quê ngoại để trở về, tạm xa một số địa danh mà một ngày trải nghiệm tôi đã ghé thăm. Gió vẫn rít bên tai từng cơn lạnh cóng, mùa Đông về trên quê hương đất Quế đã dày đặc bao trùm lấy tôi, trên đường vắng tanh không bóng người qua, cảm giác run lẫy bẫy từ trên núi xuống đồng bằng và về thành phố quả là một đoạn không ngắn lắm. 


Hành trình một ngày "vượt dặm xa" sẽ làm mình khi trở về luôn hồi tưởng trong kí ức và chuỗi ngày sau sẽ gợi nhắc hoài về miền đất "Quế Sơn đất mẹ ân tình" luôn đọng mãi trong tâm trí tôi, một người con của quê nhà từ xưa tới nay.

 

 

# NHÀNH CỎ NON

 

 

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags