NGỌN NẾN ĐÊM 27

26/07/2020 21:46 344

Trong tiết trời hanh khô của những ngày tháng Bảy, khói hương trầm nghi ngút tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì ngày hòa bình, độc lập và tri ân cho người trở về sau đạn bom khói lửa, gửi lại một phần máu xương nơi chiến trường để bảo vệ bình yên cho Tổ Quốc, cho nhân dân. Chiến tranh đã lùi xa nhưng hình ảnh các anh vẫn còn sống trong lòng đất mẹ, sống mãi trong các thế hệ chúng ta hôm nay và mai sau.

 

 

Mỗi người chúng ta ai cũng mong muốn có được cuốc sống yên bình, hạnh phúc nhưng khi Tổ quốc lâm nguy, đất nước gặp nạn, sự sống của những người chúng ta yêu thương bị đe dọa thì chọn lựa sự hi sinh cho đất nước được trường tồn là một lựa chọn vinh quang và cao cả nhất. Mỗi một thân thể nằm xuống, mỗi một phần cơ thể mất đi cho Tổ Quốc là một ánh hào quang soi sáng hơn con đường xây dựng và bảo vệ đất nước, đó là những dòng chữ bằng vàng khắc sâu vào lịch sử 4 nghìn năm dựng nước và giữ nước hào hùng của dân tộc.

 

Đất nước đã hòa bình, nhưng chiến tranh chưa hẳn đã lùi xa, hàng ngày hàng giờ các thế lực thù địch, phản động vẫn đang nhăm nhe gây rối loạn an ninh, tạo nên những nguồn thông tin lệch lạc thậm chí xuyên tạc những thành quả mà các bậc cha anh dùng cả xương máu để gây dựng nên. Khi mọi người đang hân hoan nhìn thấy sự đổi mới, phát triển của đất nước thì đâu đó vẫn còn thành phần gây chia rẽ sự đoàn kết của dân tộc. Với hơn 4000 năm xây dựng và giữ gìn đất nước thì luôn có những bậc anh hùng lèo lái vượt qua cơn sóng dữ và cũng có rất nhiều người đã mang hết mạng sống hi sinh vì độc lập tự do của dân tộc.

 

Thấu hiểu những hy sinh to lớn đó, sinh thời vị cha già kính yêu của dân tộc đã viết: "Máu đào của các liệt sĩ đã nhuộm lá cờ cách mạng càng thêm đỏ chói. Sự hy sinh của các liệt sĩ đã chuẩn bị cho đất nước ta nở hoa độc lập, kết quả tự do". Cho nên đối với "những người con trung hiếu ấy, Chính phủ và đồng bào phải báo đáp thế nào cho xứng đáng", và Người giải thích: "Tổ quốc và đồng bào phải biết ơn, phải giúp đỡ những người con anh dũng ấy, mọi người phải luôn luôn học tập tinh thần dũng cảm của các liệt sĩ để vượt qua tất cả khó khăn, gian khổ hoàn thành sự nghiệp cách mạng mà các liệt sĩ đã để lại".

 

"Ngày 27/7 đã đi vào lịch sử đất nước như một dấu ấn nhắc nhở mọi người về truyền thống "uống nước nhớ nguồn", "ăn quả nhớ người trồng cây" của dân tộc Việt Nam.

 

Vì Tổ Quốc, vì nhân dân, rất nhiều người con của dân tộc, trong đó có những con người tuổi đời mới mười chín, đôi mươi đã để lại phía sau hạnh phúc riêng tư, những trang sách, giảng đường… sẵn sàng lên đường đấu tranh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Thương lắm khi trên đất nước này thân xác các anh đã không còn nguyên vẹn, từng mảnh, từng mảnh đã hòa cùng cây cỏ, đất trời. Thương lắm, những cánh thư viết vội cho người thân của các anh chưa tìm được địa chỉ…. Tôi đã đọc đâu đó câu chuyện nữ giao liên truy tìm vết cũ của người cha trên chiến trường khốc liệt năm chống Mĩ, đằng sau tất cả sự hi sinh cao cả vì độc lập dân tộc, tình yêu đất nước sâu sắc thêm là một tình cha ấm áp qua một chiếc lược lưu lạc những mươi năm. Chua xót thay những giọt nước mắt của thân nhân Anh hùng liệt sĩ sẽ còn rơi khi nghĩ về các anh, tưởng nhớ công ơn to lớn của các anh và càng cảm động, tri ân những người Mẹ anh hùng đã sinh ra những người con anh hùng. Cảm ơn các mẹ đã sinh cho dân tộc Việt Nam những người anh hùng mà đời đời thế hệ con cháu nước Việt không bao giờ quên ơn. Với mẹ Nguyễn Thị Thứ(1904-2010), xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam là một trong những người Mẹ vĩ đại như thế. Hiếm có bà mẹ nào gánh chịu nỗi đau như Mẹ Nguyễn Thị Thứ. 9 người con ruột, một con rể và một cô cháu ngoại lần lượt hi sinh trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Bà Lê Thị Trị, người con gái của Mẹ từng kể : "Mỗi lần nghe tin một đứa con hi sinh, mẹ cắn răng khóc thầm...". Thời chiến tranh bà Trị vẫn còn nhỏ xíu, song bà vẫn nhớ như in hình ảnh người mẹ những khi giấy báo tử gởi về. "Có mấy bận giấy báo tử các anh tôi liên tiếp từ chiến trường báo về, Mẹ thẫn thờ lặng im hoặc quẩn quanh trong vườn nhà nhặt cái này, lượm cái kia như người mê sảng. Nhưng thời gian dần nguôi ngoai, các chú dân vận địa phương đến động viên, Mẹ tiếp tục cho các anh khác lên đường. Các anh rời nhà ra đi, nhiều đêm dài sa đó Mẹ trằn trọc, thức trắng âu lo..." .Chồng con liên tiếp vào chiến trường, Mẹ Thứ ở nhà tần tảo nuôi con và cháu khôn lớn. Suốt 30 năm, Mẹ cần mẫn cùng các con đào hầm trong vườn để nuôi dấu chiến sĩ cách mạng hoạt động bí mật ngay trong lòng địch. Bao đêm dài Mẹ thao thức canh chừng các cuộc họp quan trọng của cán bộ, chiến sĩ ngay dưới những căn hầm bí mật trong vườn nhà.

 

Cựu chiến binh Lê Tự Tân còn nhớ như in những ngày Mẹ Thứ nhiệt tình góp gạo vào quỹ "nuôi quân". Những đêm họp mật gần như nín thở của các chiến sĩ, bộ đội bên dưới những căn hầm bí mật. Ông Tân hồi tưởng : " Tôi nhớ nhất là hình bóng Mẹ gầy gò bên chiếc đèn dầu tù mù trông chừng từng bữa ăn, giấc ngủ cho đến họp hành của các bộ đội, chiến sĩ. Nhớ nhất là cái nồi đồng to bằng cái nia nấu cơm nuôi quân của Mẹ, chén cơm nóng chuyển xuống hầm giải cơn đói cho lực lượng bộ đội mỗi khi hành quân về tá túc tại đây. "Mẹ hiền từ, nhiệt tình, thương anh em bộ đội chúng tôi như con đẻ của mình. Mỗi dịp ghé về thăm Mẹ, bà dặn dò từng li, từng tí: sự nghiệp cách mạng còn dài, tụi bây phải cẩn thận, sơ hở là hỏng hết... ". Nỗi đau trong lòng Mẹ dường như dâng đến tột cùng lại đúng vào ngày giải phóng đất nước 30/4/1975. Ngày ấy quê hương Quảng Nam đã được giải phóng, Mẹ Thứ khấp khởi mừng mong người còn cả là Lê Tự Chuyển đang chỉ huy biệt đội Sài Gòn sẽ được bình yên trở về quê hương. Thế rồi anh cũng đã ngã xuống trên đường phố Sài Gòn ngay trong ngày đất nước hoà bình.

 

Nghẹn ngào thắp nén hương trên bàn thờ của Mẹ, ông Lê Tự Thử - người con trai thứ 8 bộc bạch "đời Mẹ tôi chịu quá nhiều nỗi đau, mỗi lần nghe tin các anh của tôi hi sinh là Mẹ đau đớn từng khúc ruột nhưng rồi cũng chính Mẹ gạt nước mắt khuyên anh em tôi xung phong vào mặt trận :"Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh"

 

Ông Thử cũng nhập ngũ, vào chiến trường và cũng là người may mắn trở về. Từ ngày ấy đến khi Mẹ mất, ông thường xuyên chứng kiến cảnh mẹ mình ngồi bên mà ăn cơm với 11 cái chén và 11 đôi đũa nhắc tên từng đứa đã hi sinh.

 

Cuộc đời Mẹ đã trở thành huyền thoại, thành tượng đài của lòng yêu nước và đức hi sinh. Không ai sinh ra để mong muốn mình được dựng tượng đài. Càng không muốn nỗi đau của mình được tô đắp nên tượng. Trên những triền dốc nho nhỏ, bóng rừng thông nghiêng mình phủ lên những nấm mồ thẳng tắp, cái có tên, năm sinh, quê quán, cái chưa xác định được tên tuổi…các anh đã quy tập về đây sau khi oanh liệt ngã xuống tại chiến trường....

 

Dâng nén hương thơm mà khóe mắt cay cay, cắm xuống mộ phần nhỏ xinh của các anh mà lòng bùi ngùi thương xót, những ngày này các anh có thêm nhiều hoa tươi, nến sáng, từng đoàn người tấp nập viếng thăm nhưng làm sao bù đắp được tuổi xuân các anh đã hiến dâng cho đất nước này!

 

Chính mảnh đất khắc nghiệt này là nơi an nghỉ của rất nhiều anh hùng liệt sĩ từ khắp mọi miền Tổ quốc, chưa kể tỉnh thành khác trong cả nước. Trong số ấy, có những con người mãi mãi “vô danh” trên bia mộ, có lẽ tên anh đã hòa với hai từ Tổ quốc thiêng liêng!

 

Để đất nước được giải phóng, được thống nhất như ngày hôm nay, rất nhiều người đã anh dũng hy sinh hay để lại một phần thân thể ở chiến trường. Họ sống và chiến đấu vì lý tưởng cao đẹp “không có gì quý hơn độc lập tự do”, “ tất cả vì Tổ quốc thống nhất ”.

 

Xin thành kính gửi lời tri ân tới các thế hệ đã chiến đấu vì độc lập tự do, vì sự bình yên cho Tổ quốc hôm nay. Sống trong cảnh hòa bình, được cất tiếng hát ca sẽ không quên mảnh đất dưới chân mình đã thấm đượm mồ hôi, xương máu của cha anh đi trước, và xin nguyện sống xứng đáng với những kỳ vọng của các thế hệ đi trước.

 

Hồn thiêng dân tộc đã che chở cho đất nước luôn thái bình, cầu mong những phần mộ liệt sĩ thất lạc tìm thấy và an nghỉ, xin chúc những vị anh hùng đi về từ vùng đất chết đều có cuộc sống ổn định và được đền đáp xứng đáng khi đã cống hiến tuổi xuân cho đất nước.

 

72 mùa thu đi qua là 72 mùa tri ân, ngày 27/7 trở thành ngày mà các thế hệ sau mãi mãi không được quên, không thể quên. Mặt khác, phải thể hiện lòng tri ân một cách thiết thực, hiệu quả thường xuyên, coi việc mình làm cho thân nhân liệt sĩ, thương binh là làm thay những người con ưu tú đã hi sinh vì Tổ quốc, vì mình, vì cả dân tộc Việt Nam. Mỗi một người trẻ hôm nay hãy sống sao cho xứng đáng với sự ra đi của các anh, hãy tự răn mình bằng những việc làm hữu ích cho non sông đất nước.

 

KÍNH CẨN NGHIÊNG MÌNH TRƯỚC CÁC ANH LINH CÁC ANH HÙNG LIỆT SĨ

 

Tác giả: Giác Ngộ Lê

*Cám ơn tác giả đã gửi về Blogquangnam

BÀI VIẾT NỔI BẬT

Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh

Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh

Đường 24/3, Phường Phường An Mỹ, Thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam

Về Ái Nghĩa ăn mỳ Quảng

Về Ái Nghĩa ăn mỳ Quảng

, , Thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam

Quê hương trong lòng người xứ Quảng

Quê hương trong lòng người xứ Quảng

, Phường Phường Tân Thạnh, Thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam

Vẻ đẹp phố cổ Hội An trầm mặc, yên bình

Vẻ đẹp phố cổ Hội An trầm mặc, yên bình

, , Thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam

Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh

Đường 24/3, Phường Phường An Mỹ, Thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam

Về Ái Nghĩa ăn mỳ Quảng
Về Ái Nghĩa ăn mỳ Quảng

, , Thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam

Quê hương trong lòng người xứ Quảng
Quê hương trong lòng người xứ Quảng

, Phường Phường Tân Thạnh, Thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam

Vẻ đẹp phố cổ Hội An trầm mặc, yên bình
Vẻ đẹp phố cổ Hội An trầm mặc, yên bình

, , Thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam